Chương 20: Việc nhà

Ông cụ vừa nghe thấy cái tên này lập tức kích động đến run rẩy:

"Chàng trai trẻ, cậu quen anh bạn già kia của tôi!"

"Cũng không phải là quen ạ, ông ta từng học tập dưới chỗ cháu

ba ngày"

"Tôi biết cậu là ai rồi!" Ông cụ nhìn chằm chằm Trương Thác: "Tuy

ông bạn già kia chưa từng nói chỉ tiết với tôi, nhưng ông ấy từng

nói mình đã học hỏi ở chỗ thần y ~ Diêm vương sống trong lĩnh

vực y học trên thế giới ba ngày, đồng thời coi đây là niềm vinh dựt

Không ngờ hôm nay tôi lại có thể may mắn nhìn thấy Diêm vương

sống trong truyền thuyết!"

"Lần đầu tiên gặp mặt không tính là may mắn" Vẻ mặt Trương

Thác vẫn bình thường nhưng trong lời nói lại tràn đầy tự tin và

kiêu ngạo: "Nếu ông có thể gặp cháu lần thứ hai, mới tính là may.

mắn"

"Tôi hiểu!" Ông cụ gật đâu: "Diêm vương sống cứu người không

nhận tiền, không nhận quà, chỉ nhận nhân duyên, nếu có thể gặp.

mặt lần nữa, cậu sẽ ra tay cứu tôi có đúng không?"

"Có thể đấy, ha ha ha" Trương Thác vỗ bả vai ông cụ lần nữa, để

lại cho ông một bóng lưng: "Lần này ông với cháu gặp mặt cũng

xem như là có duyên, nhưng lần sau có thể gặp mặt hay không thì

nói sau vậy."

Giọng nói của Trương Thác bên tai ông cụ càng ngày càng nhỏ,

ông cụ nhìn chăm chẵm bóng lưng của anh, mãi đến khi Trương

Thác biết mất, ông lại thở dài một tiếng, ông không nghĩ ngờ lời

nói của Trương Thác, người bạn già của ông từng nói trên thế giới

này chỉ có ít ỏi mấy người có thể nhìn ra bệnh tật trong người ông

bằng mắt.

"Không ngờ, không ngờ Diêm vương sống lại trẻ tuổi như thế!"

Ông cụ thổn thức, nghĩ đến người trẻ tuổi khi nãy, lại nghĩ đến mấy

đứa cháu nhà mình, chỉ có một đứa con gái như Ngữ Lam là được

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!