"Chúng tôi quen nhau ở buổi triển lãm của bậc thầy Firge" Trương
Thác cầm một con sò lên, lấy miếng thịt sò hoàn chỉnh ra đặt vào.
đĩa trước mặt Lâm Ngữ Lam, sau đó nói tiếp: "Lúc đó bậc thầy.
Firge mở triển lãm ở thành phố An, tôi và Ngữ Lam đều bị bức.
tranh Bữa Sáng Tinh Mơ của bậc thầy Firge hấp dẫn, còn đưa ra
kiến giải khác nhau, tôi còn nhớ lúc đó Ngữ Lam nói, cô ấy hướng
tới cảm giác yên ả trong tranh, nét vẽ nhẹ nhàng sẽ khiến tâm hồn
của cô ấy bình yên, còn tôi thì hâm mộ tình cảm được thể hiện
trong đôi mắt của hai nhân vật nam nữ, chúng tôi quen biết nhau
từ lúc đó, đương nhiên, bức Bóng Râm Xanh Lục ở bên cạnh cũng
là một tác phẩm đẹp"
Trong mắt Milan lóe lên chút kỳ lạ: "Thì ra là triển lãm của Firge ở
thành phố An, lúc trước tôi cũng rất muốn đi nhưng không có cơ
ội, nghe anh nói như vậy thật đúng là hâm mộ anh và Ngữ Lam
đấy:
Trương Thác cười khẽ: "Ba tháng sau, bậc thầy Firge còn tổ chức
một buổi triển lãm tranh, đến lúc đó có cơ hội thì chúng ta có thể
đi cùng nhau"
"Được thôi" Milan cũng cười, gật đầu: "AI Ốc hấp của tôi chắc
Xong rồi!"
Milan hốt hoảng chạy vào trong phòng bếp.
"Sao anh biết?" Giọng nói nhẹ nhàng lộ vẻ nghi ngờ của Lâm Ngữ
Lam vang lên bên tai Trương Thác.
"Cái gì?" Trương Thác cũng lấy một con sò biển cho mình.
"Sao anh biết triển lãm tranh của bậc thầy Firge, sao lại biết bức.
Bữa Sáng Tính Mơ kia?" Lâm Ngữ Lam lấy làm kỳ lạ, lý do cô nói
với Milan mình và Trương Thác quen nhau ở triển lãm tranh là vì
cô cũng thích tranh, chỉ là triển lãm tranh của Firge ở thành phố.
An cô không thể đi được, vẫn luôn thấy đáng tiếc
Trương Thác vừa nghe Lâm Ngữ Lam hỏi thế thì chỉ điện thoại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!