"Haiz, có vài người nói đúng đấy" Trương Thác than thở: "Không
biết có thể hiểu, nhưng không biết còn giả vờ biết, cố ý làm bộ.
làm tịch, thì đúng là chán"
Lời của Trương Thác khiến mặt hai mẹ con Trịnh Sở nóng rát, chỉ
hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
"Chúng ta đi thôi! Vương Tùng Phượng đập bàn, đứng dậy kéo.
con trai mình rời khỏi.
Lâm Ngữ Lam vừa bất ngờ vừa hài lòng với biểu hiện của Trương
Thác, một vài nghi lễ của Pháp đều rất đặc biệt, người hiểu đã ít
lại cảng ít, quy tắc và chú ý của người Pháp lúc ăn cơm lại nhiều
đến không thể nhiều hơn được, người có thể hiểu rõ và nói lưu
loát thật sự quá ít.
Hài lòng chính là Lâm Ngữ Lam có thể nhìn ra mỗi hành động của
Trương Thác đều đang cố ý chọc giận mẹ con Trịnh Sở, đột nhiên
phát hiện dường như người này cũng không đáng ghét lắm.
Lâm Kiến Vũ và ba của Trịnh Sở cũng không nói nhiều, chào hỏi
một tiếng rồi kết thúc bữa cơm.
Trên đường về nhà, thái độ của Lâm Ngữ Lam với Trương Thác đã
dịu dàng hơn một chút, cô ngồi trên ghế lái, liếc mắt nhìn thoáng
qua Trương Thác ngồi ở ghế phó lái: "Sao anh lại hiểu tiếng Pháp?
Đáng lẽ chẳng có bao nhiêu người biết loại ngôn ngữ không phổ
biến này mới phải? Hơn nữa lễ nghi ăn cơm của Pháp chắc cũng
không phải thứ thường gặp, chắc chắn chẳng có mấy người chịu
đi học"
Trương Thác cười hì hì: "Lúc trước tôi làm nhân viên phục vụ ở.
một nhà hàng Pháp, chỉ biết mấy câu như vậy thôi, khi nấy chỉ vì
thấy tên họ Trịnh kia đáng ghét mới cố ý nói nhiều"
Lâm Ngữ Lam nghe xong thì gật đầu chứ không nói thêm gì nữa,
Trương Thác hiểu tiếng Pháp khiến cô bất ngờ, nhưng giải thích
thế này cũng có thể hiểu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!