Lâm Ngữ Lam khoác cánh tay Trương Thác đi về phía cổng lớn
nhà hàng, gương mặt và dáng người kiều diễm của cô khiến
không ít người liên tục liếc mắt nhìn theo, ngược lại Trương Thác.
mặc quần bãi biển áo may ô màu trắng khiến người ta khịt mũi
coi thường, đến nhà hàng cao cấp như vậy mà lại ăn mặc như thế
này? Chẳng lẽ không cảm thấy mất mặt hay sao?
Trương Thác cũng không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài
với anh thế nào, đã từng trải qua nhiều rồi, đã coi nhẹ rất nhiều
chuyện rồi, đẩy cánh cửa lớn nặng trịch của nhà hàng ra, trước.
mắt xuất hiện một không gian rộng lớn xa hoa, đèn treo thủy tinh
lộng lẫy trên trần nhà chiếu ánh sáng dìu dịu xuống dưới, khiến
toàn bộ nhà hàng đều trở nên thanh lịch mà yên tĩnh.
Khúc nhạc Saxophone êm dịu vang lên khắp nhà hàng giống như
một làn khói vô hình lan tràn, chậm rãi chiếm giữ tâm hồn con
người, khiến người ta khó mà cảm thấy căng thắng và tức giận
được, hoa Ely tỏa ra từng hương thơm thoang thoảng, không
rồng nặc cũng không khoa trương, chỉ như có như không thay đổi
tâm trạng phức tạp trong lòng người, nhân viên phục vụ lịch sự lễ
phép, khách khứa yên tĩnh, thỉnh thoảng nhỏ giọng nói đùa một
câu, môi trường yên tĩnh mà tốt đẹp.
Nhìn phong cách trang hoàng bên trong nhà hàng, Trương Thác
không nhịn được gật gật đầu, mặc dù không biểu hiện ra hết toàn
bộ phong cách giữ nguyên hương vị ban đầu kiểu Pháp, nhưng
cũng có khá nghệ thuật, có thể thấy người kinh doanh nhà hàng
này rất có lòng.
Hai người vừa vào cửa đã thu hút không ít ánh mắt, rõ ràng cô gái
đẹp ở chỗ nào cũng đều là cảnh bổ mắt, ánh mắt người xung
quanh hoàn toàn bỏ qua Trương Thác bên cạnh, tất cả đều chỉ
chú ý đến Lâm Ngữ Lam, Lâm Ngữ Lam đã quen với những tình
huống như thế này từ lâu rồi, không lo lắng chút nào, trông tự
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!