"Chúng tôi là bạn bè, những thân phận của anh ấy tôi không tiện nói, anh em của tôi bảo tôi phải giữ bí mật! Haha!"
Đỗ Lỗi bóp tắt tàn thuốc.
Cười một cách ảm đạm.
Lúc này ánh mắt của mọi người nhìn hắn ta đã thay đổi.
Đặc biệt là Giang Bích Ngọc đã nhìn với cặp mắt khác xưa.
Trong mắt Trịnh Thiên Thiên lộ ra xuân thủy, nếu là thật, có phải mình cũng có cơ hội ngồi lên chiếc Lambo mà khiến cho vô số người điên cuồng không?
Mà đám con trai sẽ ghen ti với Đỗ Lỗi chết mất.
"Đỗ Lỗi, anh thật giả tạo, đừng dùng cái thủ đoạn mà ban đầu anh đi bao minh tinh nhỏ, anh đang khoe khoang à?"
Vương Hào thật sự không dám tin.
Dù sao Đỗ Lỗi mà hắn quen, điều kiện kinh tế trong nhà cũng chỉ coi là một tên nhà giàu mới nổi mà thôi.
Sao có thể quen được loại nhân vật lớn này chứ?
Hơn nữa thói quen lớn nhất của Đỗ Lỗi là khoe khoang, nói khoác.
"Sao có thể chứ, lại nói, sao tôi có thể đem cái xe 60 tỷ ra khoe khoang chứ? Các người thật là!"
Đỗ Lỗi cười khổ một tiếng.
"Đỗ Lỗi, tôi tin anh!"
Giang Bích Ngọc khẽ mỉm cười với Đỗ Lỗi.
Lâu lâu cô ta liếc nhìn chiếc xe sang trọng trong bức ảnh, hình như cô ta say rồi, nếu có thể ngồi lên một lần thì thế nào cũng được.
Mà cơ hội này đều nhờ Đỗ Lỗi quen biết vị nhà giàu kia!
Trần Lạc Thần bên cạnh cười khổ.
Chìa khóa còn đang ở trong túi mình.
Kết quả mình lại thành bạn của người khác.
Điều khiến Trần Lạc Thần thấy khó chịu nhất là
Hai tên hèn này cũng bị lão trâu bò kia bao dưỡng.
Có phải là mình lái xe thì có thể bao gái không?
Đến cả Giang Bích Ngọc mà cũng có thể bao được?
Trần Lạc Thần nghĩ thầm không lẽ mình thấp kém quá? Tệ thật!
"Pa!"
Lúc này Trần Lạc Thần cảm thấy mình bị nện một cái lên mặt.
Ngẩng đầu lên nhìn, là Giang Bích Ngọc dùng một quả cầu giấy nhỏ ném mình.
"Hừ, anh nghe gì thế, sao, còn muốn ngồi Lamborghini ư? Xin anh đấy, chuyển giới đi…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!