Chương 33: Không Có Chỗ Của Cậu

Dương Ngọc thân mật kéo cánh tay của Lục Phàm.

Cô ta hơi kinh ngạc khi nhìn thấy bọn người Trần Lạc Thần và Mã Tiểu Vũ ở đây.

Hoàn toàn không nghĩ được loại trường hợp cao cấp như thế này mà bọn họ cũng có thể đến.

Trần Lạc Thần nhìn Dương Ngọc đeo vàng đeo bạc, cảm thấy sáng ngày hôm nay gặp phải Lục Phàm mua cho Dương Ngọc mấy thứ đồ này là bởi vì để tham gia lễ khai trương nhà hàng Minh Hoàng vào tối nay.

Nhìn thấy dáng vẻ Dương Ngọc hạnh phúc kiêu ngạo.

Trần Lạc Thần thầm nghĩ: Có lẽ Dương Ngọc với Lục Phàm mới chính là tình yêu đích thật nhỉ.

Trước kia mình cũng chỉ là một công cụ để giải tỏa nỗi buồn của Dương Ngọc thôi.

Ngẫm lại thì cũng cảm thấy mình thật buồn cười, tối ngày hôm qua mình còn lo lắng cho Dương Ngọc nữa, bây giờ người ta có còn chỗ nào mà cần Trần Lạc Thần anh lo lắng chứ.

"Anh Trang, thật sự không ngờ được anh còn quen biết với bọn người Trần Lạc Thần nữa nha."

Lục Phàm mang vẻ mặt cung kính nói.

Lợi nhuận của nhà máy trong nhà Lục Phàm thật ra thì cũng không bằng một cọng lông của nhà Trang Đông Thành nữa.

Anh ta có thể đến đây là nhờ vào lúc học ở đại học, mẹ của Lục Phàm và mẹ của Trang Đông Thành là chị em tốt ở cùng phòng với nhau.

Cộng thêm việc vẫn luôn liên lạc với nhau.

Cho nên buổi khai trương Minh Hoàng lần này, Lục Phàm nói với mẹ một câu liền có thể có tư cách dẫn Dương Ngọc đến đây.

"Ha ha ha… bọn họ đều là bạn bè của Thư Kỳ.

Lục Phàm, những người này cũng là bạn học của cậu à?"

Trang Đông Thành thản nhiên nói.

"Đúng vậy anh Trang, bọn họ học ở lớp bên cạnh của tôi."

"Anh Trang Đông Thành, Trần Lạc Thần này chính là một loser, nhà hàng Minh Hoàng cao cấp như vậy mà anh lại để cậu ta đến đây, không phải là đã kéo xuống cảm giác đẳng cấp của Minh Hoàng rồi hả? Anh nhìn cậu ta bận quần áo kìa."

Dương Ngọc xem thường nhìn Trần Lạc Thần nói.

Hai tay đang lôi kéo tay của Lục Phàm càng thân mật thêm.

Dương Ngọc chính là muốn để cho Trần Lạc Thần nhìn xem, sau khi Dương Ngọc cô ta rời khỏi anh thì được phất lên như thế nào, ngay cả lễ khai trương nhà hàng Minh Hoàng mà cũng có tư cách tham gia.

Đúng, là do vận may của Trần Lạc Thần quá kém, trúng được sáu trăm triệu nhưng mà so sánh với người ta thì cũng chỉ là một cái góc áo thôi.

Mà hiển nhiên, Trang Đông Thành tỏ ra rất hưởng thụ đối với lời nói này của Dương Ngọc, hai tay của anh ta cắm vào túi quần, cười nói.

"Kéo thấp đẳng cấp thì cứ kéo thấp đi, sang hèn cùng hưởng, cũng không thể nào toàn bộ đều là người cao cấp được…"

"Hahaha, anh Trang chính là anh Trang, nói chuyện cũng hơn người ta."

"Đúng vậy, anh Trang là ai chứ, nói chuyện rất có đạo lý, không hề bị hạ thấp đẳng cấp chút nào, sự giàu sang này đến từ đâu đây chứ?"

"Được rồi được rồi, nói vậy thì Trần Lạc Thần cũng được đó chứ? Mặc dù nói đúng thì, ha ha ha…"

Lần này Dương Ngọc rất ăn ý với đám nữ sinh Lâm Kiều này, rất đồng ý với lời nói của Trang Đông Thành.

Trần Lạc Thần ở một bên lắng nghe, tức giận cũng không nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!