"Tôi… tôi không nán lại đây đâu!"
Dương Ngọc nhìn Lục Phàm, bèn biết ngay anh có ý gì.
Mất mặt quá!
Dương Ngọc vội vàng lắc đầu.
"Cưng à, em nể tình tôi đối xử với em tốt như vậy, em ở đây đợi tôi một lát đi, tôi đi lấy tiền, sau khi lấy xong thì lái xe về đón em, hai chúng ta ra bên ngoài ở!"
Lục Phàm nói, còn nhìn sang Trần Lạc Thần.
Làm thế cũng để nhắc nhở Dương Ngọc.
Hôm nay bọn họ đến đây là để làm Trần Lạc Thần mất mặt, đừng có làm rối trật tự.
Cũng đúng!
Vừa nghĩ đến Trần Lạc Thần, Dương Ngọc đã bình tĩnh trở lại.
Bạn trai mới mà Dương Ngọc cô tìm được, chắc chắn tốt đẹp hơn Trần Lạc Thần gấp trăm lần, vạn lần!
Mình không thể để mất mặt trước mặt Trần Lạc Thần được.
"Được, em ở lại! Dù gì em biết anh có tiền mà!"
Dương Ngọc cố ý nói thật lớn tiếng.
Mà Lục Phàm vừa nhìn thấy Dương Ngọc đồng ý ở lại, bèn vội vàng bỏ đi.
Còn bạn bè của Dương Ngọc, vốn dĩ cô muốn bạn bè ở lại bầu bạn với mình.
Nhưng Mạnh Mỹ Dung nói có nhiều người như vậy, nếu không về ký túc xá thì kỳ lắm, bèn dẫn hết những người còn lại đi.
Trần Lạc Thần là người cuối cùng rời khỏi nơi này.
Nói thật lòng, thấy Dương Ngọc như thế, không ngờ Trần Lạc Thần lại cảm thấy đau lòng!
Đúng thật là!
Cho đến tận nửa đêm, Lục Phàm để Dương Ngọc ở lại khách sạn một mình, trái tim Trần Lạc Thần lại đau tấy.
Hai người yêu nhau ba năm, nói không có tình cảm thì là giả.
Chu dù Trần Lạc Thần luôn thấy thất vọng về Dương Ngọc, thậm chí còn hận cô ta.
Cũng luôn khuyên chính mình, Dương Ngọc là trà xanh.
Nhưng Dương Ngọc vẫn luôn như thế, trong lòng Trần Lạc Thần rất buồn bã.
Nếu như bây giờ Dương Ngọc đến cầu xin anh, nói không chừng Trần Lạc Thần sẽ mềm lòng đồng ý.
Nhưng từ đầu đến cuối, Dương Ngọc vẫn ôm vai, lạnh lùng nhìn Trần Lạc Thần.
Ý là, anh đợi mà xem, một hồi nữa Lục Phàm sẽ quay lại đón tôi.
Haiz!
Trần Lạc Thần thở dài một hơi, nếu đã như vậy thì mình cũng không cần phải lo thừa nữa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!