"Cái gì?"
Tất cả bạn học trong lớp đều giật mình.
Hứa Trị Đình đang đứng ở trên bục giảng chuẩn bị chế nhạo Trần Lạc Thần vẻ mặt lại càng khó có thể tin hơn.
Cái tên Trần Lạc Thần này sao lại có nhiều tiền như vậy?
Môi đỏ của Mạnh Mỹ Dung cũng hơi nhếch lên, cảm thấy hô hấp có chút gấp rút.
Thậm chí cả Dương Ngọc ở bên dưới cũng là dáng vẻ kinh hãi.
Số tiền này nhìn qua ít nhất cũng phải mấy trăm triệu đấy?
"Trần Lạc Thần… Số tiền này, cậu lấy ở đâu ra?"
Mạnh Mỹ Dung hơi lấy lại bình tĩnh hỏi.
"Đúng vậy đấy Trần Lạc Thần, chỗ này ít nhất cũng phải tầm sáu trăm triệu?"
Phía dưới không ít nữ sinh cũng mở miệng hỏi.
"Ừm, đây là sáu trăm triệu, còn về phần từ đâu tới thì là bởi vì… Tôi trúng số!"
Trần Lạc Thần nói.
Anh cũng không thể đem chuyện chị gái mình nâng hạn mức thẻ ngân hàng nói ra được mà có nói ra người ta cũng sẽ coi anh thành đồ đần.
Chuyện khoe của này chắc chắn Trần Lạc Thần sẽ không làm, trừ phi ở trong tình huống bất đắc dĩ giống như bây giờ.
"Trúng số độc đắc! ?"
Trần Lạc Thần câu nói này lại đưa tới oanh động không nhỏ trong lớp.
Trên bục giảng mấy người Hứa Trị Đình và Tóc vàng liền giống như đồ đần.
Còn muốn đi lên chế nhạo Trần Lạc Thần, kết quả người ta trực tiếp ném ra sáu trăm triệu để cho bọn họ đi mà đếm.
Quả là đánh một cú rất mạnh vào mặt mũi bọn họ.
Đứng ở trên bục giảng có muốn đi xuống dưới cũng khó.
Vẻ mặt Dương Ngọc càng trở nên khẩn trương hỏi: "Trần Lạc Thần, cậu trúng bao nhiêu?"
Hô hấp của cô ta cũng trở nên dồn dập.
Sợ Trần Lạc Thần một hơi trúng mấy tỷ thì Dương Ngọc cô cũng muốn nhảy lầu luôn rồi.
Không! Tuyệt đối không thể!
Người bị mình vứt bỏ sao có thể may mắn tới mức như vậy!
Không! ! !
Trần Lạc Thần cười nhạt một tiếng: "Không nhiều không nhiều!"
"Không nhiều là bao nhiêu? Sáu trăm triệu à?"
Mạnh Mỹ Dung nhìn về phía Trần Lạc Thần cũng là vẻ mặt dị dạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!