Chương 22: Phải Nộp Học Phí

Kể cả sau khi trở lại ký túc xá.

Trong lòng Triệu Thư Kỳ và đám nữ sinh kia đều không biết là tư vị gì.

Nếu như Trần Lạc Thần thật sự là một tên nghèo hèn hoặc là anh ta trúng số có được một hai tỷ thì cũng sẽ không để cho người ta phải khó chịu.

Nhưng bây giờ anh ta lại mua được một chiếc túi hàng hiệu đắt tiền còn ăn cơm ở sơn trang hàng đầu nhất.

Còn cả bức tranh trị giá hơn ba tỷ mà chỉ dùng dăm ba câu nói đã thuyết phục được Lý Chấn Quốc là thật sao?

Làm sao có thể?

"Thư Kỳ, chuyện hôm nay cậu thấy thế nào?"

Triệu Thư Kỳ ngồi ở trên giường, nghe Lâm Kiều đang tháo trang sức hỏi thăm, nhíu mày nói:

"Tôi cũng không biết nhưng có lẽ là chúng ta suy nghĩ quá nhiều rồi, vừa rồi không phải Từ Diệp đã gọi điện thoại cho Dương Thanh và liên tục nhận được xác nhận là bởi vì Trần Lạc Thần cứu được con gái của Tổng giám đốc Lý Lý Chấn Quốc cho nên ông ta mới trọng đãi Trần Lạc Thần như thế!"

"Có lẽ là chuyện bức tranh kia Lý Chấn Quốc chỉ là muốn tìm một cái lý do để không làm khó dễ cho Trần Lạc Thần thôi, dù sao cứu được con gái ông ta ân tình đó cũng lớn lắm!"

Quả thực trong lòng Triệu Thư Kỳ cũng đang có suy luận như thế này.

"Như vậy cũng có lý, hừ! Hôm nay tôi còn tưởng rằng Trần Lạc Thần đột nhiên trở nên giàu có rồi đấy, thật sự là khiến tôi sợ muốn chết!"

Lâm Kiều thở dài một hơi.

"Sao vậy? Lần này không gọi anh Trần Lạc Thần nữa rồi à?"

Một đám con gái trêu chọc nói.

"Ai thèm gọi anh ta, mẹ nó, đúng là không có ai hao phí ân tình như thế, nếu tôi mà có cái nhân tình này thì sau này sẽ bảo Tổng giám đốc Lý tùy tiện sắp xếp cho tôi một chức vị gì đó, tôi cũng sẽ không cần buồn nữa!"

"Đúng vậy, Trần Lạc Thần thì tốt rồi, công phu cả ngày hôm nay xem như người ta đã trả sạch ân tình cho anh ta rồi, mẹ kiếp, trí thông minh đó thật đáng lo ngại mà!"

Các cô gái mỗi người nói một câu.

Triệu Thư Kỳ nghe vậy trong lòng cũng rất hưởng thụ, Trần Lạc Thần càng khổ sở thì trong lòng Triệu Thư Kỳ ngược lại càng nhẹ nhõm.

Loại cảm giác này thật là kỳ quái…

Về phần Trần Lạc Thần căn bản anh cũng không nghĩ nhiều như vậy, sau khi trở lại ký túc xá bởi vì hôm nay chơi quá vui vẻ nên vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ mất.

Tận đến ngày hôm sau lúc sắp sửa đi học.

Nhìn thấy bọn Dương Thanh ở trong ký túc xá bắt đầu viết tên của mình lên phong bì đựng tiền.

Trần Lạc Thần xem tin tức trong nhóm mới biết được hôm nay lớp trưởng đã gắn tên tất cả các thành viên trong lớp để nhắc nhở đã đến thời gian nộp học phí.

"Trần Lạc Thần, học phí của cậu là chờ nửa tháng nữa có trợ cấp sinh viên nghèo mới nộp? Hay là như thế nào?"

Thật ra Dương Thanh muốn hỏi chính là Tổng giám đốc Lý có cho ít tiền nào để Trần Lạc Thần nộp học phí hay không.

Nhưng nghĩ đến bức tranh nổi tiếng giá ba tỷ ngày hôm qua, Dương Thanh không mở miệng hỏi ra được.

Chỉ sợ đến ngày hôm nay, người anh em Trần Lạc Thần đã lại nghèo rớt mùng tơi rồi.

Trần Lạc Thần cười nói: "Không sao, tôi còn có chút tiền đủ để nộp học phí, đúng rồi, đợi chút nữa các cậu tới lớp nộp tiền trước đi, tôi phải đi rút ít tiền!"

Dương Thanh nhìn dáng vẻ của Trần Lạc Thần không giống như là đang nói dối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!