Trên Vân Đoan các
Trần Lạc Thần và bọn Dương Thanh, Tiểu Vũ ngồi cùng nhau.
Thưởng thức cảnh đẹp xung quanh.
Đối với sự kinh ngạc của Mã Tiểu Vũ, Trần Lạc Thần cũng chỉ tìm một cái lý do lấp liếm cho qua.
Chỉ có điều Trần Lạc Thần không không ngờ tới chính là hôm nay Lý Chấn Quốc đã cho mình mặt mũi quá lớn.
Ăn cơm ở chỗ này hẳn là tốn không ít tiền đi.
Nhớ đến toàn bộ sơn trang này đều là của chị và mình trong lòng Trần Lạc Thần lại có một loại cảm giác kích thích.
Mà lúc này, Triệu Thư Kỳ và một đám nữ sinh tất cả đều đi lên.
Sắc mặt Triệu Thư Kỳ có chút khó coi.
Dù sao, cô ta vẫn cảm thấy Trần Lạc Thần là một tên nghèo hèn, là người mà Triệu Thư Kỳ cô vẫn luôn luôn coi thường.
Nhưng bây giờ lại thật sự có một cảm giác phải ngước nhìn bóng lưng Trần Lạc Thần.
Khiến Triệu Thư Kỳ cực kỳ khó chịu.
"Trần Lạc Thần! Sao cậu lại có tiền đến chỗ này?"
Cho nên Triệu Thư Kỳ vừa lên đến nơi đã hỏi một câu mà trong lòng của cô ta muốn hỏi nhất, cũng là vấn đề sợ nhất.
Cô ta rất sợ Trần Lạc Thần nói với cô ta rằng mình có tiền.
Nếu là như vậy Triệu Thư Kỳ sẽ càng thêm khó chịu.
"Đúng vậy, anh Trần Lạc Thần, sao anh lại có tiền tới chỗ này, ở đây rất là đắt đấy!"
Giọng điệu của Lâm Kiều đã tốt hơn nhiều, thậm chí còn có cảm giác như xấu hổ.
Trang Đông Thành và Lý Hạo cũng dựng tai lên nghe một chút.
Trần Lạc Thần cười nói: "Ừ, trùng hợp là tôi có quen biết với giám đốc ở đây cho nên anh ấy mời tôi tới đây ăn bữa cơm, còn có thể mang theo bạn!"
? ? ?
Mặt mũi đám người tràn đầy dấu chấm hỏi.
Cho dù có quen biết với giám đốc thật đi chăng nữa thì đây cũng quá long trọng rồi?
Triệu Thư Kỳ ngưng mắt nhìn qua Trần Lạc Thần.
Lúc này Mã Tiểu Vũ không nhịn được mới nói ra tình hình thực tế.
Anh ta liền nói lại một chút quá trình Trần Lạc Thần quen biết với giám đốc kia như thế nào, vì sao lại tới sơn trang này cho mọi người.
Lúc này Triệu Thư Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm giống như hỏi:
"Tiểu Vũ, ý của cậu là lúc trước Trần Lạc Thần mua túi Hermes đắt tiền và cả lần này có thể ăn cơm ở sơn trang tôn quý nhất này tất cả đều là bởi vì lúc trước cậu ta cứu được con gái của giám đốc sao, từ đó nhận lấy đãi ngộ lớn lao như thế này?"
Mã Tiểu Vũ gật nhẹ đầu: "Đó cũng là do Trần Lạc Thần may mắn, tóm lại là người tốt sẽ luôn được đền đáp!"
Làm mình sợ muốn chết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!