Dương Thanh biết Trần Lạc Thần là người vô cùng thành thật.
Mặc dù là có lòng hư vinh.
Nhưng cũng sẽ không đợi người khác đi rồi mới gọi điện thoại lừa những anh em tốt trong ký túc xá như họ.
Cho nên mọi người đều không hiểu đây là có chuyện gì?
Chẳng lẽ lão Trần thật sự có bản lĩnh để mọi người đến sơn trang Ôn Tuyền Sơn?
Sao có thể!
Mà nghe thấy nghi vấn của đám người Dương Thanh, Trần Lạc Thần chỉ là cười cười.
Ý tứ chính là, đợi lát nữa các người sẽ biết!
"Chào các anh, quấy rầy một chút, xin hỏi các anh vẫn tiếp tục dùng bữa, hay là?
Lúc này, một người đẹp phục vụ trong tiệm đi tới, lễ phép hỏi họ.
Mặc dù lễ phép, nhưng nhìn thế nào cũng không thể che giấu được sự khinh thường nho nhỏ trong lòng cô ta.
Cô ta đương nhiên biết người hôm nay mời khách là ai.
Nhưng chuyện xảy ra vừa rồi, cô ta đều nhìn thấy, biết những người đẹp đã bị hai thiếu gia nhà giàu cướp đi rồi.
Đồng thời, những người khác đang dùng bữa trong sảnh cũng đều mang ý cười cợt nhìn đám người Trần Lạc Thần, Dương Thanh.
Đây chính là nhục nhã bị cướp bạn gái trước mặt mọi người.
Cho nên, người đẹp phục vụ liền tới hỏi họ, có cần dùng bữa tiếp hay không, nếu không cần, thì mau đến quầy tính tiền!
"Không cần, trực tiếp đóng gói cho chúng tôi, lát nữa mấy người chúng tôi đến sơn trang Ôn Tuyền Sơn ăn!"
Trần Lạc Thần sao có thể không nhìn ra sự khinh bỉ trong mắt họ.
Thấy Dương Thanh như vậy, ai còn có tâm trạng ăn cơm ở đây chứ.
Nhưng vứt cả bàn thức ăn mới ở đây, thực sự là đáng tiếc.
Mà người đẹp phục vụ và mấy người gần đó nghe thấy Trần Lạc Thần nói ra lời này, đều sắp phì cười.
"Cmn, tên này không phải là đồ ngốc chứ?"
"Coi chính mình là ai chứ? Ăn bữa cơm cũng muốn đóng gói, lại còn muốn đến sơn trang Ôn Tuyền Sơn ăn cơm?"
"Chẳng lẽ không biết một dĩa thức ăn ở Ôn Tuyền Sơn còn đỉnh hơn cả bàn thức ăn của họ à? Ha ha…"
"Có lẽ vừa nãy mấy người đẹp họ mời đều đi theo người khác rồi, nên tìm cảm giác tồn tại ở đây đi, sinh viên bây giờ, thật sự là vì mặt mũi mà ngay cả hai chữ xấu hổ cũng không quan tâm, chỉ biết chém gió!"
Xung quanh truyền tới một trận khẽ trào phúng.
Khiến đám người Dương Thanh cũng không nhịn được vò đầu, cúi đầu không dám lên tiếng.
Mà nữ phục vụ lại liếc nhìn Trần Lạc Thần: "Nếu đã vậy, thì thưa mấy anh, các anh ai đi tính tiền đây?"
"Để tôi để tôi!"
Dương Thanh vội nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!