Sau lần ký hợp đồng hắc ám đó, Phân Chim luôn miệng hỏi tôi: "Công ty kinh doanh cái gì?"
"Là thiết kế web! Là thiết kế web!"
Tôi phải trả lời bao nhiêu lần anh mới vừa lòng đây. Ác mộng! Đúng là ác mộng! Cũng tại cái miệng làm hại cái thân cả. Tôi sợ hãi đến độ không muốn đi riêng với Phân Chim nữa, bữa trưa cũng ra ngoài giải quyết với Trần Cao Duy. Bây giờ chỉ cần anh lên tiếng là tôi lại vô thức thốt lên "Thiết kế web!"Haiz, thần kinh tôi không hề vững mà.
Đi ăn với Trần Cao Duy đúng là vui vẻ hơn nhiều, chúng tôi có cùng sở thích, Trần Cao Duy lại là ông tám chính hiệu, tôi có gì buồn chán lập tức đem kể với anh ta, mà Trần Cao Duy lại có đôi tai còn hơn cả ngoại cảm. Mọi chuyện từ phòng kế hoạch đến phòng kinh doanh, từ tầng một đến tầng hai tư, từ nhân viên dọn vệ sinh đến tổng giám đốc, anh ta đều biết rõ.
Vì vậy đi ăn với Trần Cao Duy không bao giờ là buồn chán!
"Chào chị, lại gặp rồi?"
Tôi ngẩng mặt lên, ngay lập tức nhìn thấy khuôn mặt không thể nào trét thêm phấn của cô con gái của người lần trước chạm mặt ở nhà hàng. Người mà suốt năm năm tuổi thơ tôi gọi là ba. Bên cạnh cô ta còn một cô gái nữa, chắc là bạn.
Gặp đươc nhau ở đây đúng là có duyên mà.
Nghiệt duyên! Nghiệt duyên a!
Tôi nở một nụ cười tươi nhất có thể:
"Hóa ra là Thiên Kim tiểu thư!"
Tôi cố kéo dài giọng, khuôn mặt của cô ta cũng dài ra, trắng bệch theo lời của tôi. Mấy người gần đó nhìn cô ta với dáng vẻ dị kỳ, tôi thật hả hê.
"Đây là bạn trai chị sao? Thật là đẹp trai nha!"
Hừm, đổi chủ đề nhanh thật. Trần Cao Duy nghe có người khen lập tức nở mũi. Tôi lườm anh ta. Đừng tưởng bở nhé, không nghe câu con nhà công không giống lông cũng giống cánh sao? Anh ta chẳng qua là họ hàng của Phân Chim nên được thừa hưởng chút sắc đẹp mà thôi.(thiệt tội cho bé Duy!!)
Tôi lắc lắc đầu, chưa kịp trả lời thì Thiên Kim đã tiếp tục:
"Người lần trước là họ hàng của chị sao?"
Cô ta đang nhắc tới Phân Chim thì phải? Dám bảo chúng tôi là họ hàng đấy, thật tâm địa bất lương mà!
Tôi cao giọng:
"Anh ấy là bạn trai tôi!"
Lần này Thiên Kim tiểu thư trợn tròn mắt, miệng há rộng như không thể tin được. Tôi nhìn quanh xem có con ruồi nào gần đó không, cho nó chui tọt qua miệng cô ta chu du cho rồi.
Cô ta cười cười:
"Haha, thật không tin được!"
Chơi nhau sao? Có gì mà không tin được, cô ta đúng là khinh người mà. Đã vậy tôi cũng không cần khách khí nữa, giọng mỉa mai:
"Thiên Kim tiểu thư, có nhiều chuyện trên đời này không thể tin được lắm! Ví dụ, chúng ta là chị em cùng cha khác mẹ đấy!"
Lần này cô ta tắt ngay nụ cười, cả người hơi lảo đảo:
"Chị nói sao cơ?"
A, thật là tiểu thư con nhà giàu có thần kinh không vững mà. Tôi cảm thấy ngồi nói chuyện thấp hơn cô ta thật mất hứng bèn đứng thẳng người lên, cũng may nhờ đôi giày cao gót, tôi cao hơn cô ta nửa cái đầu.
Tôi nghiến răng:
"Sao với trăng cái gì? Cô tưởng mình là đứa con duy nhất của ông ta chắc? Nhớ năm xưa, mẹ cô mới lên thành phố, một mình thân cô thế cô, mẹ tôi đưa tay giúp đỡ, còn nhờ người chồng vĩ đại của mình cho bà ta làm thư ký, mẹ cô không biết ơn lại còn ra sức quyến rũ ông ta, mẹ tôi không chấp nhặt làm lớn chuyện, ly hôn với bố cô để hai người bọn họ được rảnh tay mà làm gian phu dâm phụ!
Thật trơ trẽn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!