Trên đường lên văn phòng, có nhiều người đi làm đứng lại chào hắn, tôi bỗng nhiên thấy vui sướng trong lòng. Dù trước đây, lúc tôi bị bong gân cũng đi làm với hắn nhưng lúc nào cũng lủi thủi phía sau, bây giờ đi ngang hàng, lại còn chưa kể sau này tôi sẽ trở thành bà chủ tương lai của họ, tôi sung sướng đến độ muốn nhảy cẫng lên được.
Đến văn phòng, tôi ngồi vào chỗ của mình. Liếc sang phòng của Trần Cao Duy có người, tôi nghĩ dù sao cũng nên xin lỗi anh ta vì việc hôm qua. Vậy nên tôi mua một cốc cà phê đứng trước bàn làm việc của trợ lý tổng giám đốc. Trần Cao Duy nhìn thấy tôi thì mặt mày bí xị, tôi đẩy cốc cà phê đến trước mặt anh ta, mặt trưng ra bộ dạng hối lỗi nhất có thể:
"Xin lỗi hôm qua tôi có việc bận nên về trước."
Trần Cao Duy ngẩng mặt lên nhìn tôi, sao tôi thấy trên mặt anh ta khó coi thế nhỉ? Anh ta trầm giọng:
"Hôm qua cô đi về với tổng giám đốc?"
Hóa ra anh ta cũng biết, tôi gật gật đầu. Trần Cao Duy mặt mày càng tối tăm hơn, chẳng thèm nói thêm. Tôi chột dạ, chẳng lẽ tên này giận dai thế. Tôi bực gắt lên với anh ta:
"Này, quà tôi cũng tặng rồi, cũng vào chào cả nhà anh rồi, anh lại còn không biết điều. Mà anh còn chưa nói anh là em họ của tổng giám đốc đấy nhé!"
Trần Cao Duy ngẩn người:
"Cô biết rồi? Anh ấy nói cho cô sao?"
Tôi gật đầu:
"Vậy nên chúng ta không ai nợ ai nữa nhé, tiền công hôm qua vẫn phải trả tôi đấy!"
Tôi đúng là kẻ dai dẳng điển hình, tiền mình thiếu ai thì không nhớ nhưng tiền ai thiếu mình thì chắc chắn kẻ đó không thể thoát khỏi. Trần Cao Duy thở dài:
"Cô muốn sao đây?"
Tôi khinh, cái kiểu như anh, rõ là con nhà giàu lại còn keo kiệt. Tôi chẳng cần nể nang nói toạc móng heo với anh ta:
"Một bữa ở nhà hàng lần trước."
Trần Cao Duy cười gượng một tiếng rồi gật đầu. Tôi nản, thái độ của anh ta như vậy còn có gì là hứng thú nữa, tôi quay người, trước khi đi còn buông một câu:
"Nếu anh cảm thấy không thoải mái thì khỏi cần."
Tâm trạng cả buổi sáng bị ảnh hưởng toàn tập. Tôi lê cái xác đến nhà ăn, cũng không buồn quan tâm ánh mắt mọi người đang nhìn tôi có vẻ khác lạ. Vân lấy cơm giùm tôi. Nó đặt hai khay cơm xuống bàn rồi nhìn tôi khẽ hỏi:
"Sao trông mày ỉu xìu vậy, lần trước đau vẫn chưa hết sao?"
Tôi lắc đầu, uể oải cầm đũa lên. Vân vẫn chưa chịu buông tha tôi, giọng nó sôi nổi:
"Hôm qua không đi làm, mày không biết trong công ty xảy ra chuyện lớn gì đâu?"
Tôi chép miệng:
"Chuyện gì vậy?"
Vân cười bí hiểm:
"Đoán xem?"
Tôi lờ mờ. Chẳng lẽ tăng lương đồng loạt hay giảm biên chế? Tôi nói ra cái suy đoán đó liền bị Vân gạt phắt đi.
"Mày khờ quá, hôm qua tổng giám đốc lên mạng nội bộ công ty thông báo chuyện hôm sự cố thang máy."
Tôi nghe được chuyện quan trọng, ngay lập tức ngồi thẳng dậy, dỏng tai nghe nó nói.
Vân thấy biểu tình của tôi thì phì cười, nó tiếp:
"Anh ấy bảo mọi người không nên đồn đoán lung tung, cô gái kia chỉ là bạn của anh ấy thôi. Còn mày…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!