Chương 26: (Vô Đề)

Tôi cùng hắn đến thủy cung Vinpearl. Ngắm mấy con cá đủ màu bơi qua bơi lại cũng thật thích. Tôi chạm tay vào tấm kính cười khanh khách. Mấy con cá ngoài kia dường như không nhận ra sự hiện diện của đám người tham quan chúng tôi thì phải. Tôi như quên đi mọi thứ, kéo kéo tay hắn, giọng phấn khích:

"Tổng giám đốc anh xem cá mập kìa!"

Hắn hình như hơi khựng lại, tôi không để ý vẫn tiếp tục hành trình khám phá của mình.

Sau đó tôi còn kéo hắn đi chơi mấy trò tàu lượn nhưng hắn không chịu. Tôi đành chơi một mình. Đến khi mệt bở cả hơi tai, chạy đến chỗ hắn thì đã có một chai nước lạnh đưa ra. Tôi tự nhiên ngửa cổ uống. Hắn vuốt vuốt sau lưng tôi, miệng nhắc khẽ:

"Từ từ thôi!"

Tôi dường như đã quen với việc đó, không có phản ứng gì. Chờ tôi uống xong, hắn nhẹ giọng hỏi:

"Chơi vui lắm sao?"

Tôi gật đầu:

"Anh không biết thú vị đến thế nào đâu? Lâu rồi mới chơi lại, tuyệt thật!"

Hắn cười cười:

"Đói bụng chưa?"

Nghe hắn hỏi tôi mới cảm thấy cái bụng đang réo lên biểu tình. Tôi kéo tay hắn:

"Đi, em mời anh!"

Lần này tôi mời cũng chỉ là mấy món ăn dân dã của địa phương, rất vừa túi tiền, vậy mà hắn ăn lại ăn có vẻ ngon lắm. Tôi không nhịn được, quay sang hỏi hắn:

"Anh đói lắm sao?"

Hắn trầm ngâm:

"Mấy năm ở Mỹ, ăn toàn cơm Tây, thật nhớ món bánh chưng của Việt Nam mình! Đến lúc về nước lại không có thời gian, toàn ăn thức ăn nhanh."

Tôi thực cảm thấy tội nghiệp cho hắn. Một kẻ nghiền ăn như tôi, nếu bắt rời xa mẹ chắc cái thân tôi ốm tong teo mất. Nghĩ tới lúc chủ nhật hắn mò qua nhà tôi ăn cơm ké, tôi không còn cảm thấy khó chịu nữa. Tôi vỗ vỗ vai hắn:

"Sau này anh cứ qua nhà em ăn cơm!"

Hắn tròn mắt:

"Thật sao?"

Tôi gật đầu. Hắn nhìn tôi cười cười. Tôi không để ý, lại tập trung vào chén cơm của mình.

Tôi tạm biệt hắn ở hành lang rồi vào phòng mình. Một số người vẫn còn ở ngoài chơi. Tôi vào phòng đã thấy Vân nằm dài trên giường. Cũng chín giờ rồi còn gì. Tôi đi tắm rồi leo lên giường. Hôm nay đi bộ nhiều, hai chân đã mỏi nhừ. Đang thiu thiu thì con Vân mò qua kéo kéo áo tôi:

"Hôm nay mày với sếp đánh lẻ nhé!"

Tôi hất tay nó, giọng rõ là đã buồn ngủ lắm:

"Đánh lẻ đánh chẵn cái gì? Để yên tao ngủ!"

Vân vẫn chưa chịu buông tha, nó cười nói tiếp:

"Mấy người trong công ty đồn ầm cả lên đó!"

Tôi lờ mờ:

"Cái gì rầm rầm kia?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!