Có nằm mơ tôi cũng không ngờ mình xui xẻo đến thế. Trốn tránh buổi tọa đàm của vị tổng giám đốc nổi tiếng giàu có đẹp trai kia để thong thả đi dạo cho những ngày cuối của đời học sinh thì lại gặp hai người không muốn gặp nhất. Ở đằng xa kia, Duy Hải và Hà Hương đang bước lại phía tôi. Đang định trốn chạy thì Hà Hương đã nhận ra tôi trước còn đưa tay lên vẫy vẫy. Tôi hận không thể đào một lỗ để chôn mình xuống cho rồi. Đúng là người tính không bằng trời tính, sao số tôi lại xui xẻo thế này.
Thấy bọn họ khoác tay nhau tình tứ, lòng tôi như có ngàn con kiến bò, khó chịu chết đi được. Lại còn vẻ cười nói hạnh phúc kia nữa chứ. Hà Hương niềm nở chào tôi:
"Nhật Tuyền, cậu không tham gia buổi tọa đàm sao?"
Tôi nửa cười nửa mếu, nếu đi đã không gặp hai người. Cố nặn ra nụ cười tươi nhất có thể, tôi bình tĩnh trả lời:
"Chán lắm, đời sinh viên có mấy ngày nữa đâu! Tớ muốn nhìn lại cái nơi tồi tàn mà mình gọi là trường đại học này một chút, sau này còn kể cho con nghe mẹ nó đã vất vả khổ sở thế nào!"
Hà Hương bật cười vui vẻ còn Duy Hải chỉ khẽ nhếch môi. Cậu ta đúng là chẳng nể nang gì. Nhưng sao tôi thích cái vẻ lạnh lùng này đến thế nhỉ? Thích suốt hai năm cuối đại học. Bây giờ thấy người ta tay trong tay hạnh phúc, tôi không đến nỗi muốn làm kẻ thứ ba xen vào nhưng cũng không tránh được trong lòng có buồn phiền thậm chí nhiều hơn một tí. Đang định trả lời qua loa rồi tránh đi thì Hà Hương đột ngột hỏi tôi:
"À, phải rồi, Nhật Tuyền cậu có bạn trai chưa?"
Tôi nghẹn họng toàn tập. Thấy vẻ bối rối của tôi, Hà Hương còn cố ý nói chọc thêm một câu:
"Đừng nói suốt mấy năm đại học cậu không có anh chàng nào đấy nhé! Tuy chúng ta học tín chỉ không gặp nhiều nhưng tớ nghe bọn Diễm My bạn cậu bảo cậu đang để ý ai đó. Thế nào , có tiến triển gì chưa?"
Tụi bạn bà tám đáng ghét, sao lại để lộ thông tin cơ mật ra thế này không biết. Tôi nắm chặt tay, Taekwondo ta học suốt mấy năm không dành để dạy dỗ bọn mày thì đúng là quá phí. Nhưng nghĩ tới tình cảnh trước mắt, tôi chỉ biết lùi kế hoạch trả thù lui vài giờ. Trước tiên bây giờ phải thoát ra cặp đôi oan gia này đã. Tôi nghĩ nghĩ nếu bây giờ nói ra người tôi để ý là Duy Hải bạn trai cô ta thì cô ta có hộc máu luôn tại chỗ không nhỉ? Cả Duy Hải nữa, biết đâu tôi lại có cơ hội.
Tôi dẹp ngay cái suy nghĩ hết sức nguy hiểm kia ra khỏi đầu, liếc Duy Hải rồi tươi cười trả lời với Hà Hương:
"Tớ cưa được anh chàng kia rồi! Tuy quá trình hơi vất vả nhưng kết quả đúng là không tệ."
"Thật sao?" Hà Hương lắc lắc vai tôi. "Ai vậy? Tụi này có biết không?"
Tôi nuốt nước bọt, sao hôm nay cô nàng này lắm chuyện thế nhỉ?
"Không phải người trong trường đâu, anh ấy đi làm rồi, hơn tớ năm tuổi."
"Trời ơi, tớ nghe bảo hai người hơn nhau năm tuổi là tốt lắm đấy, sau này cưới nhau nhất định hạnh phúc!"
Tôi rợn người. Hơn năm tuổi hay năm mươi tuổi gì cũng được, bây giờ cậu tha cho tôi là tôi hạnh phúc lắm lắm.
Tôi ra hạ sách cuối cùng.
"Xin lỗi, bạn trai tớ đến đón rồi! Tớ phải đi trước đây!"
"A! Có phải anh chàng kia không?"
Tôi ngớ người nhìn theo hướng Hà Hương đang chỉ. Quả thật đang có một chàng trai cao ráo đang bước đến chỗ chúng tôi. Dáng anh ta thong dong, khuôn mặt thì khỏi chê vừa nghĩ chắc anh ta cũng hơn mình khoảng năm tuổi, lại ra dáng tri thức, kiểu người không phú thì cũng quý, áo quần thì ple giày da phải nói quá mức tuấn tú. Tôi nuốt nước bọt. Nhìn vẻ mặt ngẩn ra của Hà Hương, tôi quyết định chơi cô ta một lần. Dù sao sau này ra trường cũng không còn cơ hội gặp lại nữa.
Vậy là bằng sự tự tin cũng như mặt dày của mình, tôi chạy đến chỗ chàng trai không quen biết kia, đúng trước mặt anh ta nở nụ cười tươi nhất có thể.
"Honey!"
Không cần nói cũng biết anh chàng kia bị tôi dọa cho hoảng hồn thế nào. Anh ta nhìn chằm chằm tôi một lượt từ đầu đến chân. Còn tôi trưng ra bộ mặt đáng thương nhất có thể, dùng ánh mắt của một con mèo con tội nghiệp nhìn anh ta. Anh ta cũng khá có đầu óc, nhìn hai người đằng sau tôi thì đã hiểu ra vấn đề.
Anh ta hắng giọng:
"Sao mùa hè mà lại ăn mặc phong phanh thế này?"
Hả, anh có nhầm không? Hết câu để nói rồi sao, chẳng lẽ bảo tôi mùa hè mặc áo cổ cao kín mít, chân mặc tất mới vừa lòng. Nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc kia tôi biết anh ta đang chơi xỏ lại mình. Mặc kệ, dù sao tôi cũng là người khơi mào trước. Ít nhất bây giờ phải diễn xong vở kịch này cái đã. Vừa hay, Duy Hải và Hà Hương cũng kéo đến chỗ tôi. Cô nàng thấy tận mắt vẻ điển trai ngời ngời của người được gọi là "bạn trai tôi" thì khỏi nói, ánh mắt ghen tỵ dâng lên ngời ngời.
"Xin chào, tôi là bạn học của Nhật Tuyền!"
Người kia cũng rất biết điều, vui vẻ trả lời lại:
"Tôi là bạn trai của cô ấy, rất vui được gặp cô!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!