Chương 49: (Vô Đề)

Hế lô mọi người ^^ Lâu lắm gòi Mon mới vào thăm truyện của mềnh nè ^^ Tại bận quá và ý tưởng đang bí nên không có time viết truyện được cho Mon xin lỗi nhóa ^^

Cháp tiếp theo đây ạ ~~ Ai hóng không

~~*******

Hoàng thấy hắn chạy đến vội đỡ hắn dậy, nghe rõ tiếng thở dốc của hắn Hoàng biết hắn lo lắng đến nhường nào. Hoàng cảm thấy có lỗi vô cùng vì đã làm hắn đau khổ trong những ngày tháng qua, Hoàng chỉ im lặng mà không dám đối mặt với thằng bạn thân bao năm qua của mình:

_Xin lỗi mày, thật sự Nhã Uyên rất yêu mày

Câu nói ấm ấm trầm bỗng lạ lẫm vang lên khiến trái tim hắn càng muốn gặp nó, muốn được ôm thân thể bé bỏng đang cấp cứu vào lòng mà thương mà nhớ. Hắn không quan tâm việc chỉ trích hay đấm đá Hoàng mà vội chạy đến tấm kính trong suốt, lạnh lẽo

- nơi đó có căn phòng một cô gái đang chìm trong cơn mê sặc mùi thuốc khử trùng.

Hắn đau khổ nhìn từng cử chỉ của ông bác sĩ đang chăm chỉ làm việc phẫu thuật cho nó, hắn ngoảnh lại trừng trừng nhìn mọi người, tất cả chỉ im lặng:

_Tại Sao???? Giải thích cho tôi nghe? Tại sao lại giấu tôi việc Nhã Uyên chứ?

- hắn gào thét điên loạn, dường như bản thân đã mất hết sức kiên nhẫn

*Bốp*

Bố hắn bực bội đánh bạt tai vào mặt hắn một cái rõ đau, hắn ôm mặt chiếu tia phẫn nộ nhìn người bố của mình, thấy không gian sặc mùi thuốc súng nổ bố mẹ nó can ngăn:

_Ông à, lỗi cũng tại chúng tôi, ông đừng đánh Nam tội nghiệp nó mà, bác xin lỗi con!

Hắn gục mặt xuống sàn nhà , nước mắt cứ tí tách rơi xuống nền đất lạnh lẽo, hắn không thể làm gì để ngăn những giọt nước mặn chát ấy ngừng rơi được. Tại Sao ông trời lại không trách phạt cái đứa như hắn đi mà mang cho Nhã Uyên nó những nỗi đau đến vậy??? Trời ơi, hắn đã tạo nghiệt gì mà gây ra tội lỗi này? Hắn có làm sai điều gì, sao ông trời không trách phạt hắn? Sao lại tính cướp đi sinh mệnh của Nhã Uyên chứ?

Trong căn phòng phẫu thuật

Ông bác sĩ và những cô ý tá vẫn đang miệt mài làm việc hết mình mong sao sự nỗ lực của mình dù nhỏ nhoi nhưng sẽ là hi vọng cuối cùng cứu thoát nó qua khỏi cơn nguy kịch này. Những chiếc dao, kéo, hỗ trợ tim đều đặn làm việc, những cô y tá túc trực đưa dụng cụ y tế cho ông bác sĩ thực hiện ca mổ. Mọi người đều nhanh nhẹn, nghiêm túc làm việc, dường như căn phòng chỉ văng vẳng tiếng dao kéo va chạm vào nhau thôi.

Thật sự mọi việc đang khiến trái tim ai cũng muốn nổ tung vì lo lắng cho nó đến cực độ mất!

Cuối cùng, ông bác sĩ thở dốc hét mạnh:

_Máy hỗ trợ tim đâu rồi? NHanhhhhhh

_vâng

- cô y tá hoảng hốt vội đưa cho ông bác sĩ

*Bụp bụp bụp*

Máy hỗ trợ tim nhẫn mạnh vào người nó khiến toàn cơ thể nó nhấc bỗng lên rồi lại hạ xuống, mồ hôi trên gương mặt ông bác sĩ trút xuống như mưa, ông vẫn nhấn mạnh vào người nó rồi cơ thể nó lại nhấc lên và hạ xuống trông thật mệt mỏi. Sự sống chỉ duy trì bao nhiêu thôi, ông nắm chặt máy hỗ trợ tim ngừng làm việc, nốt lần này thôi, ông kiên quyết:

*Bụp*

Vẫn chỉ là ánh mắt nhắm tịt lại không mảy may gì

_Báo với gia đình nhà cô bé, cô bé đã quaaaa đời iiiii vào lúc XX giờ YY phút ngày hôm nay nhé

- tiếng bác sĩ thở dốc, câu nói bập bẹ mãi mới nói nên lời, tiếng chua xót mắc lại trong cổ họng bỗng phát ra

_Vâng

- cô y tá hướng ánh mắt buồn nhìn thiên thần đang chìm vào giấc ngủ rất ngon và có lẽ sẽ không thể tỉnh lại nữa.

Ông bác sĩ bước ra , mọi người ồ ạt chạy đến như đàn ong vỡ tổ, thật sự không khí rất căng thẳng, ông bác sĩ ngập ngừng không biết phải nói sao với gia đình ân nhân của mình nữa:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!