Hế nhô mọi người em đã trở lại và có lại hơn xưa ^^ Có ai chờ truyện Mon ra lò chap mới hông ta??? Chắc hông rùi =_=" Cơ mà vẫn cố gắng ra cho hết mà ^^ chỉ là do thời gian hơi lâu mọi người thông cảm nhé ^^
***********
*Xoẹt xoẹt*
Tấm màn ở khung cửa sổ mở rộng ra, hít thở không khí 1 lát, cơn gió lạnh thoáng qua khiến đôi lông mày hắn nhíu chặt lại. Mùa đông năm nay lạnh quá!!! Nhìn chiếc điện thoại yên vị trên giường, hắn lại thở dài thườn thượt. Những ngày trước đó, mỗi sáng thức dậy luôn có 1 mẩu tin nhắn "Chúc ông buổi sáng tốt lành, nhớ ăn sáng đi nha hẹn gặp baby ở trường ^^" của ai đó vang lên.
Vẫn thói quen ấy hắn luôn chờ tin nhắn đến thật nhanh nếu như nó mà không gửi thì đến trường cô nhóc nhừ đòn rồi nhưng hôm nay thì trách sao được nữa, người ta có người khác quan tâm rồi cho dù có nhớ, có muốn hỏi thăm thì biết lấy tư cách gì đây??? Cái cảm giác này không biết sẽ kéo dài đến bao lâu nữa nhưng..... chắc sẽ rất lâu =_="
Bước xuống cầu thang, những người hầu nhìn hắn với vẻ mặt sợ hãi, ai ai cũng né tránh, nếu có gặp cũng chỉ lí nhí chào hỏi rồi biến mất tiêu, khi ăn cơm ông quản gia không tươi cười hỏi han như mọi ngày nữa mà đứng khép nép đằng sau:
_Tôi làm gì sao mà mọi người thấy tôi như thấy cọp vậy???
_Dạ.... không.... ah không có đâu ạ
Ăn xong miếng cơm trong miệng, hăn rửa sạch sẽ rồi đi luôn, tuy hắn có vẻ nhẹ nhàng hơn hôm qua nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia tức giận khiến người cạnh phải phát sợ luôn mà. Đi giày adidas treo taiphone bật một bài hát thật buồn rồi bước đi ngoài phố không biết là đi đâu nhưng đó là thói quen của hắn khi buồn một chuyện gì đó........ rất đau!!! Bước đi ra công viên, chọn 1 chiếc ghế đá tránh sự náo nhiệt của khung cảnh buổi sáng, hắn ngồi đó rất rất lâu, ánh mắt đờ đẫn sưng húp lên chắc vì hôm qua thức trắng đêm và...... khóc!!!
Anh buông tay rồi đó....
Em hạnh phúc bên người ấy chứ???
Không có anh bên cạnh....
Em thấy thanh thản dễ chịu lắm phải không???
Trời lạnh quá!!! Khép mình vào 1 chỗ, tiếng rít lên từng tiếng vì lạnh của hắn nghe rõ mồn một và khiến ........ ai đó thấy lo lắng bội phần
_Nhã Uyên, hôm nay trời lạnh lắm, về thôi, cậu sẽ cảm lạnh đó, hôm khác chúng ta đi tiếp mà
_Không!!! Tớ sợ Nam buồn mà làm chuyện dại dột, tớ sợ lắm!!! Dù lạnh bao nhiêu tớ cũng chịu được
- nó và Hoàng đứng sau bụi cây công viên nhìn hắn rõ hơn là theo dõi hắn từng chút một. Ai đó tuyên bố với hắn rằng không còn dính líu gì với nhau nữa, ai đó van xin hắn đừng đeo bám nữa, ai đó nhẫn tâm vui vẻ công khai với hắn là có bạn trai mới Vậy mà.... lại ngắm nhìn hắn mọi lúc mọi nơi, lo lắng từng li một, theo dõi ngầm.
Hoàng thấy nó vẻ mặt xanh xao, cỗ cảm xúc lo lắng biếu hiện rất rõ qua khuôn mặt nó vậy mà cô nhóc cứ khăng khăng là mình vẫn ổn không sao cả, cái tính ương bướng này đúng là khiến người khác lo lắng mà nhất là Hoàng. Lòng nó cứ như lửa đốt ý trời lạnh mà trong người nóng không chịu được, chân tay cứ bủn rủn hết cả lên, Hoàng ngăn:
_Nhã Uyên!!! Trời đang lạnh, cậu về mau!!!
- nói nhẹ khuyên ngăn không nghe, ánh mắt tức giận của Hoàng dần hiện lên khiến nó hơi sợ, cười phì
_Hoàng ah Hoàng ơi, cho tớ đứng một xíu nữa nhé, xíu nữa thui mà- *giở giọng mật ngọt tức thì*
_Tớ nghe câu này hơn chục lần rồi thế mà cậu vẫn tật nào đấy thôi, rượu mời không uống thích uống rượu phạt đây mà
- nói rồi Hoàng xắn ống tay áo lên, khởi động tay chân bế cô nhóc lên người rồi vác xác về nhà luôn.
_nè bỏ tớ ra, làng nước ơi nè nè nè.....
- tay nó liên tục đánh vào người Hoàng không thương tiếc, lúc đầu lên án mạnh mẽ việc Hoàng bế mình lắm, sau rồi nhẹ dần, nhẹ dần, nhẹ dần và không thấy gì nữa cả. Thấy cô nhóc ngoan ngoãn nằm im Hoàng nhau mày và bất chợt nhìn xuống vòng tay mình, nó ngủ hay là..... Sao khuôn mặt phờ phạc thế này, toàn thân lạnh cóng khiến Hoàng hoảng sợ tột đỉnh:
_Nhã Uyên, cậu không sao chứ??? Nhã Uyên cậu tỉnh lại đi , Nhã Uyên tỉnh lại đi, cậu đừng làm tớ sợ mà, Nhã Uyên ahhhhhhh.......
- tiếng Hoàng run lên, lay mạnh người nó nhưng cơ thế nó mềm nhũn ra, chỉ nhắm mắt lại và không một lời đáp.
*Bệnh viện*
_Bác sĩ Nhã Uyên nhà tôi không sao chứ???
- mẹ nó chạy theo người đàn ông khoác trên mình bộ áo trắng, trên cổ đeo cái khám bệnh, ông chỉ lắc đầu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!