Chương 46: (Vô Đề)

Hế lô mọi người, lâu lắm rồi Mon mới ra chap mới vì bận học hè thi vào lớp chọn nên không có thời gian nghĩ ý tưởng cho truyện cho Mon xin lỗi nhé >.< Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ có ai hóng kết truyện không nhỉ ??? ^^

**********

Nó và Hoàng trở về với dáng vẻ mệt mỏi, ánh nắng yếu ớt hoàng hôn dọi vào khuôn mặt thẫn thờ của nó, không bàng che đi cái cản trở ở mắt mình, nó vẫn bước đi lẽo đẽo theo sau là Hoàng

- dáng vẻ cũng sầu tư không kém. Đến khi về đến nhà giọng nói quen thuộc vang lên làm tim nó thắt lại:

_CÔ TÂM!!! Cô cho con vào gặp Nhã Uyên đi mà cô.... Cô ah, nể tình cô cháu mình, cô cho con vào nhà gặp 1 chút thôi cũng được!!!

_Cô à, con có vé xem phim này hay lắm nè, chiều nay cô lấy mà đi xem phim với bác Thành nhà bên cạnh nè.... cô ah.... cô ơi.....

_Cô ah, cô,,,, cô,,,,,,, này cô ơi,,,, cô cho con vào gặp đi mà cô.....

Giọng nói thảm thiết đầy van nài nỉ nhưng không có 1 tiếng đáp lại, cô Tâm vẫn làm công việc của mình không hề nhìn hắn 1 lần....

Chỉ 1 mình hắn..... nói và nói.... Dương Hải Nam hắn là người có lòng tự ái rất cao, để cúi mình xuống xin xỏ 1 ai từ trước tới nay hắn chưa bao giờ làm vậy mà hôm nay hắn lại phải cúi người xuống 1 bà cô giúp việc sao??? Lòng tự ái của hắn đã thấp dần và có khi đã bị đè bẹp 1 cách nhanh chóng....

Vì ai??? Vì ai??? Vì sao mà hắn lại phải làm những chuyện điên rồ như vậy chứ???

Vì nó sao??? Nó đứng tần ngần đó nhìn hắn mà trái tim như chảy máu ra từng giọt, từng giọt....

Thấy nó, hắn mừng quýnh lên, vội vàng chạy đến nắm tay như kiểu thân mật lắm a~~ Mặt dày quá mà ==":

_Bà đi đâu về đấy??? Làm tui chờ mãi.... Bà tính làm tui khổ đến bao giờ nữa vậy hả???

- giương đôi mắt nhìn co bé, nhưng đáp lại chỉ là cái nhìn không khí

_Tôi đã nói rồi mà.... Chúng Ta Đã KẾT THÚC rồi ông hiểu không???.... Đừng làm phiền tôi nữa,,,, Tôi mệt mỏi lắm rồi, Hãy để tôi yên

_Tôi cũng xin bà đấy, tim tui nó cũng biết đau bà ah

--Bàn tay nó được hắn nâng lên khẽ chạm vào ngực trái

- nơi trái tim hắn đang đập rất mạnh, rất mạnh và điều đó làm nó cũng..... rất đau!!! GIật mạnh bàn tay hắn đang nắm chặt ra 1 cách thẳng thừng, lòng hắn chùng xuống:

_Tôi có bạn trai mới rồi, xin anh đừng làm phiền 2 chúng tôi nữa....

- Hoàng vừa đi đến chưa kịp chào hỏi gì đã bị nó lôi vào, ép sát vào thân thể nó khiến hắn nhau mày khó hiểu..... Chuyện gì đang xảy ra vậy???

_Hoàng là bạn trai tôi, Hoang và tôi yêu nhau khi ông ở bên Úc, lúc tôi cô đơn nhất Hoàng đã ở bên và tôi nhận ra mình đã yêu anh ấy và cần chấm dứt tình cảm với ông, Xin ông hãy cho chúng tôi đến với nhau

- nói rồi nó nhìn Hoàng cười tít mắt

Đã lâu lắm rồi mới thấy cô nhóc đó cười rạng rỡ như vậy??? PHải chăng khi ở bên Hoàng nó mới tìm lại nụ cười ngây thơ như ngày nào sao??? Còn nhớ, lúc bên hắn, nó cũng vui cười như vậy mà sao bây giờ nhìn nó cười với người con trai khác hắn đau đến vậy. Còn nỗi đau nào ác liệt hơn không??? Nỗi đau này còn xé con tim hắn đến bao giờ mới tha đây???

Nghe xong hắn như hóa đá, tai ù ù đi như sét đánh ngang tai, mắt trợn há hốc không thể giấu vẻ điềm tĩnh:

_Bà.... Ông....

- hắn sốc không nói nên lời, hết nhìn nó rồi lại nhìn Hoàng....

Cánh tay ai đó luồn qua eo Hoàng như ám chỉ lên tiếng, cười khổ trong lòng cậu đành bật nói ra:

_Tôi và Nhã Uyên yêu nhau lâu rồi, chỉ là chưa đến lúc nói ra cho ông biết mà thôi, hôm nay chúng tôi phải nói ra là chúng tôi yêu nhau muốn đến với nhau.... Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ xin ông điều gì cả.... nhưng hôm nay hãy cho tôi giữ hạnh phúc này mãi mãi đi

- Hoàng run rẩy nắm chặt tay nó, đặt lên đó 1 nụ hôn, họ có biết hạnh phúc đó làm hắn đau lăm không hả???

Hắn tưởng như cả thế giới đang sụp đổ xuống, một mình hắn bị giam cầm trong 1 hố sâu bủa vây quanh chỉ là màn đêm..... Tiếng cười vui đùa của 2 con người tình tứ kia làm đầu óc hắn muốn nổ tung.... Điên thật rồi... Shit!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!