Chương 44: (Vô Đề)

Hôm nay nó dậy rất sớm không muốn ra khỏi phòng một chút nào chỉ ngồi thù lù 1 đống trên chiếc ghế salon, ánh mắt nó ngước nhìn khoảng không trung trước mặt, sự tuyệt vọng khẽ bỗng lướt qua trên đôi mắt màu trà đã sớm mất đi vẻ ngây ngô trước kia. Tính ra thì hắn đã về nước được hơn 1 tuần nay rồi, từ ngày hắn về là 2 người lại quấn quyt lấy nhau nhưng sao nó không tìm được 1 chút cảm giác vui vẻ như ngày trước???

Ngày nào cũng như ngày nào, 2 người đi chơi rồi lại về nhà ăn cơm cứ như là 1 cặp vợ chồng luôn rồi ý nhưng với nó mọi thứ không có gì là mới mẻ cả???

Chẳng lẽ nó đã thay lòng đổi dạ rồi hay sao???

Không!!!

Điều đó không bao giờ nó dám nghĩ đến cả...

Yêu hắn!!! Là điều tuyệt vời nhất mà nó trải qua

Bên hắn!!! cảm giác hạnh phúc luôn ngập tràn sao có thế chán hắn được chứ???

Ghét hắn!!! Điều mà có chết có phải ra đi nó cũng không thể làm được

Vậy tại sao lòng nó lại dâng lên 1 nỗi buồn không thể nào nói ra như vậy???_ Cần 1 lời giải đáp

*kính Coong*

Tiếng chuông ở cổng vang lên làm biến mất ánh mắt thẫn thờ của nó đi, chạy đến bên cửa sổ, vén tấm màn lên nó thấy hắn đứng ở dưới cổng. Hắn lại sang nhà chơi đây mà!!! Suốt ngày sang không biết chán ah? Đúng là mặt dày mà~~ Nó vội vàng ngồi vào bàn trang điểm đánh chút phấn hồng và tô điểm thêm chút son màu hồng nhạt lên, vỗ vỗ 2 cái má phúng phính cố gượng cười sao cho thật đẹp.

Từ khi nào cô nhóc lại biết trau chuốt vẻ bề ngoài cho bản thân vậy ta~~ Chỉ là cười thui mà sao nó lại thấy nụ cười này đắng vậy??? Ngồi trước gương tự cười 1 mình, cười lớn nó thấy mình như 1 người khùng, 1 người không hề biết cười. Cho dù cố để khóe môi dãn ra là có nghĩa cười nhưng sao vẫn không làm nổi.... Nó sao vậy, mọi ngày nụ cười luôn hiện trên môi sao bây giờ lại tự tập cười vậy nhỉ? Diễn bộ mặt cười này trước mặt hắn ah? Từ khi nào, cô nhóc Nhã UYên hồn nhiên ấy lại mất nụ cười nhanh chóng đến thế?

Chính là lúc gặp lại hắn sau 2 tháng sao???

Tháo chiếc giày bata khỏi chân, khẽ bước vào nhà nó, chào ba mẹ nó xong rồi hắn vọt lẹ lên lầu đích chính là ghé thăm phòng Nhã Uyên nó mà. Đứng trước cửa phòng nó, chưa mở cửa đâu nha, hắn cười cười chuốt lại mái tóc bóng lộn khi thấy tự tin rồi hắn mới bước vào, khỏi phải gõ cửa, cư nhiên đi vào như mình là chủ nhà ý ==. Thấy cô nhóc ngồi đó, hắn đến cạnh ôm vào lòng mà cưng mà nũng nịu:

_Nhớ bà quá cơ, iu lắm hehe

- thấy nó rung rung và có vẻ muốn thoát ra khỏi vòng tay của mình hắn mới xoa đầu nói_ Sao gặp tui mà mặt bà đờ đẫn ra vậy bộ không nhớ tui ah hay có chuyện gì???

- đoán đúng tâm trạng hiện giờ, luồng sóng căng thẳng luồn qua lồng ngực làm nó lắp bắp

Chỉ là cái lắc đầu...

_Không phải. tui cũng nhớ ông chỉ là... chỉ là... ngạc nhiên tính tự nhiên của ông cao quá

_Heehe, khỏi phải khen công phu thâm hậu của tui nhé

- hắn cười không còn nghi ngờ gì nữa, nó mới thở phào nhẹ nhõm thì lại giật bắn khi bị bàn tay ai đó nắm kéo đi...

_Có chuyện gì vậy ông

- bị hắn kéo đi chạy ngoài vỉa hè, trong lồng ngực nó dâng lên 1 cỗ cảm xúc khó tả

_Tui dẫn bà đi chơi mọi nơi không cần phương tiện gì cả chỉ cần xe "hăng cải" thui

- hắn quay lại nhìn nó cười rồi tăng tốc

Đi chơi sao? bây giờ nó còn có tâm trí để đi chơi được hay sao? Được cùng hắn chu du mọi nơi với nó là 1 thiên đường tình yêu đầy mơ mộng!!! Nhìn mái tóc hắn bay trong gió, nó đưa tay lên chạm nhẹ vào, đôi tay run run đặt ở khoảng không bỗng đầu nó đau nhức, cảnh vật trước mắt thật khó nhìn, lúc mờ lúc ảo khiến nó lắc đầu mệt mỏi. Một lát, cơn nhức đầu biến mất, mọi vật dần hiện rõ ra và nó mỉm cười thỏa mãn vì người nó cần vẫn nắm chặt tay nó chạy trong gió, lại còn quay đầu nhoẻn miệng cười với nó nữa...

Cảm giác bình yên quá !!!

Đi chơi thôi!!! Có thể đây là lần cuối chúng ta ở bên nhau đấy!!! Cảm giác chúng ta cùng nhau vui đùa tinh nghịch, cãi cộ thường xuyên sẽ không còn nữa....

Sẽ là ký ức đẹp mà tôi sẽ chôn nó thật sâu trong lòng....

Lần sau

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!