Chương 37: (Vô Đề)

Nó uể oải về nhà, bước lên tầng thì thấy cái bóng đen thù lù đứng đó, nó hoảng quá

_AAAA...... MAAAAAAA!!!

Thì nhận ngay lấy cái cốc vào đầu, đèn sáng nó mới hoàng hồn

_Ma cỏ gì ở đây, lớp 11 rồi mà còn tin vớ vẩn ma thây

Là hắn chứ ai nữa, 12h đêm rùi còn đứng đây làm gì mà còn tắt đèn nữa, liên tưởng của người ta cũng cao chứ bộ, không nghĩ ma thì cũng quỷ thui

_Ông làm tui đứng tim đó, mà sao không ngủ??? Ở đây làm gì

Thấy mắt nó đỏ hoe, 1 bọng nước còn thấm trên đôi má hồng hắn hỏi gấp

_Bà đi đâu về??? Sao về muộn vậy? Mẹ bà bảo mua đồ gọi điện sao bà không về HẢ? Mắt bà sao thế kia?

_Ah, tui lúc nãy đi ngoài kia gió mạnh quá bụi bay vào mắt

Hắn hỏi bao nhiêu câu vậy mà nó trả lời có câu duy nhất, nó sợ làm tổn thương tình bạn của hắn và cậu. Sợ nó lừa hắn nhanh nhảu nhòm ngoài cửa sổ, đúng là trời lạnh thật còn gió nữa!!!

Nó hếch mũi vì hắn chả mở miệng được mà cãi lại hay tra vấn gì nữa, đang tự cao bản thân thì hắn bế phốc nó lên

_AAAA< làm gì vậy??? Buông tui ra nhanh lên, chuminga....

- nó dãy dụa đánh hắn không thương tiếc

_Tui không làm gì cả!!! Tui ở nhà bà mà làm gì bà được hả??? Động não heo 1 chút đi

Thấy hắn có vẻ mặt nghiêm nghị và phân tích cũng đúng nên nó chỉ ầm ừ im lặng. Thấy hắn đỏ mặt, đỏ tai nó cứ nhìn chằm chằm làm hắn cáu

_Nhìn gì mà nhìn ghê thế!!!

- nghe thế nó quay đi chỗ khác lun

Hắn bế nó lên tầng làm gì nhỉ??? Nó cũng tò mò lắm!!! Cảnh này nhìn như Hoàng tử trong truyện cứu công chúa khỏi tay quỷ dữ không bằng ý ( Nó chỉ giỏi sống ảo)

Lát sau thì nó mới biết hắn bế nó lên sân thượng đến bên chiếc xích đu rồi nhẹ nhàng đặt nó ngồi xuống, ôi diễm phúc bảy đời mới thấy hắn làm như vậy nha!!! Nó tròn trịa đôi mắt

_Lên sân thượng mà tưởng đi đâu cơ, thế thì để tui đi làm gì mà bế chứ???

_Tính bà thất thường, sợ bà không muốn lên nên bế thui mà bà cũng thích mà hehe

Cứ ngồi đôi co với hắn chỉ tổ loạn óc ra thui chứ ngắm cảnh còn hay hơn, hôm nay sao nhiều mà tỏa sáng lung linh, đẹp quá. Ánh trăng dát vàng chiếu ánh sáng nhẹ nhàng tỏa khắp 1 vùng. Nó ngước nhìn lên trời "Ồ" lên 1 tiếng vì vẻ đẹp này chăng??? Chắc vậy!!! Hắn nghĩ rùi mỉm cười

_Nè, giữa tui, Hoàng và Minh thì bà quý ai nhất

_Tui quý cả 3 mà heehe

_Chọn 1 người thui hiểu chưa???

Nó thì người nào cũng quý hết trơn ý vì ai cũng tốt với nó mà, bây giờ chọn 1 nó biết nói ai bây giờ, không khéo nói quý hắn thì ngày mai 2 tên kia mà biết thì mình chỉ có mà tha hồ nhận ánh mắt căm thù ah!!!

_Tui.... tui....

_Sao??? Ah, không quý tui chứ gì. Ghê nhỉ??? Chọn 1 mà cũng phải chần chờ mãi ah??? Tình cảm với 2 tên kia ghê nhỉ???

Hắn hôm nay sao vậy nhỉ??? Hay thấy nó thân thiết với 2 tên kia mà đâm ra khùng khùng điên điên vậy trời!!! Chẳng lẽ ghen ah!!! Không, hắn khẳng định mình không hề ghen ( bày đặt chối )

_Mà sao ông hỏi làm gì???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!