Chương 22: (Vô Đề)

Chap này Mon viết tặng bạn có njck name là Hải băng Trần..... Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện mjk nhiệt tình lắm..... như đã nói mjk viết chap này tặng bạn... Chúc Hải Băng Trần đọc truyện vui vẻ :)

" Tại sao em ấy lại không đến chơi cùng các bạn, bộ em không thích quà sao???" nó nhau mày chặt lại thắc mắc trẻ em có bao giờ không vui khi nhận quà chứ??? Nó tò mò nên đi đến phía em đang ngồi.

_ Chào em

- tiếng nó cất lên làm cậu bé giật người quay đầu lại

_ em chào chị

- cậu bé đáp. Một cậu bé chừng 10 tuổi nước da ngăm đen nhưng rất điển trai sau này có cơ hội làm hot boy nek.

_ Sao em ngồi đây,,,,, vào chơi với các bạn cho vui chứ

- nó tiến đến ngồi bên cậu bé mỉm cười

_ Em thích ngồi một mình

- cậu bé

_ vậy chị có làm phiền không

- nó ái ngại

_ Không ạ

- cậu bé cười làm nó đỡ ngại hơn đôi chút

_ hỳ hỳ em tên gì

- nó hỏi

_ em tên Trường Tuệ ạ

- cậu bé

_ Chị là Nhã Uyên, chị học lớp 11

- nó hý hửng giới thiệu

_ sao em ngồi một mình vậy

- nó hỏi vào chủ đề lun

- cái câu hỏi làm nó thắc mắc nãy giờ

_ Em nhớ ba mẹ

- cậu trả lời giọng có hơi run rẩy

_ Em có thể kể cho chị nghe được không..... Nếu ta chia sẻ niềm vui thì niềm vui ấy nhân lên gấp bội, nếu ta kể ai đó nghe những nỗi buồn thì nỗi buồn ấy với đi 1 nửa

- nó mỉm cười với cậu bé. Nụ cười ấy làm cậu bé thấy vui lạ thường, cậu bé cảm thấy sự bình yên đang ở bên cạnh mình. Cậu mồ côi ba mẹ từ nhỏ nên sống ở đây, một nỗi đau mà cậu tưởng chừng như không thể vượt qua được cho nên từ một cậu bé hòa đồng bây giờ cậu đã lạnh lùng, ít nói hơn và chẳng chịu chia sẻ và nói chuyện với ai cả, Nhưng khi cậu bé gặp nó cậu có cảm giác tin cậy và muốn được nói ra những mất mát mà bản thân cậu phải gánh chịu. Tuệ sống khép kín, theo hướng nội tâm nhưng khi thấy nó bên cạnh tuệ cảm thấy thoải mái, muốn giải bày tâm sự với nó. Kí ức đau khổ tràn về trong tâm trí cậu bé 10 tuổi. Cậu bé nhìn ra phía xa xăm, gió nhẹ nhàng khẽ qua mang nụ cười trẻ thơ hòa vào khung cảnh những nỗi buồn vẫn còn đọng lại nơi đây. Khi cậu 7 tuổi

- cái tuổi mà các bạn nhỏ được sống vui vẻ bên mái ấm gia đình nhỏ của mình nhưng thương thay cậu bé lại phải chứng kiến cảnh gia đình tan vỡ. Gia đình cậu bé là một gia đình khá giả. hạnh phúc gia đình được đặt lên hàng đầu nhưng sau một thời gian thì đã đến lúc rạn nứt. Mẹ cậu bị mắc căn bệnh thế kỉ

- HIV quái ác, căn bệnh này đã làm bố cậu xa lánh người vợ mà ông hết mực yêu thương>Ông chán nản không làm việc thường ngày ở công ty nữa mà suốt ngày rượu be bét rồi gia đình dẫn đến những chuyện cãi cọ không mong muốn. Ông cảm thấy mình không còn trông mong 1 chút hạnh phúc hay tình cảm với gia đình này nữa và bố cậu bé cảm thấy nên bắt đầu 1 tình cảm khác đó là dấu hiệu sa vào ngoại tình . Cô bồ đó nhân cơ hội ve vãn ông rồi từng bước thân quen với ông và chiếm lấy tình cảm. Sau khi hoàn thành cô ta đã đuổi mẹ con cậu bé ra khỏi nhà cùng ông ta chúng sống mà mục đích chính của cô ta chỉ vì tài sản đồ sộ của gia đình cậu bé làm nên thôi. Thế là bà mẹ chán nản và ra đi để cậu bơ vơ không nơi nương tựa. Cuối cùng cậu đưa vào đây

- nơi sống với những các bạn khác cùng trang lứa nhưng đều cùng chung 1 nỗi khổ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!