*Editor: Trôi
___________________________________________
Khoảng 10 giờ, một thanh niên từ trong phòng ra thông báo mọi người đi vào phỏng vấn.
Vì thế, nhóm phụ huynh liền mang theo đứa nhỏ nhà mình xếp hàng đi vào.
Bên trong chỉ có một chiếc bàn dài nửa thước, có 7 – 8 người, trước mặt mỗi người đều để một quyển tư liệu cùng một cái bút, còn có một lọ nước khoáng.
Ngồi ở chính giữa là một người đàn ông đeo mắt kính, tầm hơn 40 tuổi, ông cầm bút, như có như không đánh mặt bàn, trên mặt đầy vẻ nghiêm túc.
Chờ các nhóm gia đình tiến vào hết, ông ấy mới cười, giới thiệu: "Mọi người khỏe, tôi là đạo diễn chương trình , tên Triệu Thành Quân, các vị cứ gọi tôi Triệu đạo là được."
Khi các nhóm phụ huynh tự giới thiệu mình với nhau xong, Triệu đạo tiếp tục giải thích: "Thế này, đây là chương trình thực tế, tuy rằng không có yêu cầu cứng ngắc đứa nhỏ cần phải làm gì đó.
Hậu kỳ muốn tăng tính thú vị cho chương trình, cho nên, mấy đứa nhỏ đều có chút kỹ năng sao? Có thể biểu hiện một chút cho chúng tôi xem thử không?"
Triệu đạo thật sự muốn đứa nhỏ biểu hiện không chỉ kỹ năng mà còn tính cách cùng sức dãn ( này là ứng biến tình huống hay là độ dẻo vậy:v).
Nói thật chứ, mấy đứa trẻ được mang đến đây tệ nhất cũng phải biết hát.
Thu Lan Huyên xem rất nhiều bạn nhỏ tiến lên trước, ca hát khiêu vũ, vẽ tranh đánh đàn, thật là trăm hoa đua nở.
Bà mới lần đầu tiên ý thức được mình đối với con gái cũng không giáo dục nhiều, nhất là lúc Liễu Nhiên còn ở quê.
Đừng nói vẽ tranh đánh đàn, cho dù là ca hát cũng không biết Liễu Nhiên có thể hay không.
Bà có chút lo lắng hỏi: "Nhiên Nhiên a! Con biết làm gì?"
Liễu Nhiên ngước mắt nhìn Thu Lan Huyên, lại nhìn về bé gái đang múa ballet đằng trước, rồi trầm mặc.
Trong đầu, 437 cũng hỏi một câu tương tự: "Đội trưởng, ngài có thể làm gì?"
Liễu Nhiên lạnh lùng đáp lại nó: "Ta sẽ ép không gian."
437 một đầu dấu chấm hỏi: "Kia là cái gì?"
Liễu Nhiên: "Chính là thông qua không gian đè ép cắt này nọ, giống như phi đao.
Ví dụ, ta có thể đem đầu người đối diện chặt bỏ."
437: "...! Kỳ thực, phương pháp kiếm tiền có rất nhiều, tham gia show thực tế không phải là duy nhất."
Liễu Nhiên: "...! Câm miệng."
437 liền yên lặng ngậm miệng.
Lại một cô bé lên rồi, mặt quả táo, vị sữa trên người dường như còn chưa có tiêu tán, nói chuyện nãi thanh nãi khí, mọi người nghe xong tim đều mềm nhũn.
Nhóc tì cười rộ lên hai bên gò má đều đỏ ửng, toàn bộ đầu liền thực giống quả táo: "Con tên là Ngải Lị, năm nay ba tuổi, con biết nói tiếng Anh."
Vì thế, 3 tuổi Ngải Lị dùng tiếng Anh kể chuyện xưa, âm điệu chính tông, lưu loát trôi chảy, Triệu đạo tựa hồ rất hài lòng, ở trên mặt giấy viết chữ vẽ tranh không ít.
Liễu Nhiên lại chờ thêm hai người nữa mới nghe bọn họ gọi bản thân: "Bạn nhỏ Liễu Nhiên."
437 vừa nghe đến Liễu Nhiên, liền nghĩ tới túi không gian của nàng, khẩn trương nói: "Đội trưởng a! Kỳ thực ta có thể học mã hóa ngân hàng."
Liễu Nhiên phẩy phẩy tay phải, lãnh đạm đáp: "Thế kỷ 21 là nơi nói luật lệ xã hội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!