Nhân viên công tác ngồi ở trước máy tính, cẩn thận mà quay đầu lại nhìn Thượng Dã Đế: "Chủ tịch...?"
Ông ta phải gắt gao cắn chặt răng một lần nữa mới không khiến chỗ máu vừa nuốt xuống bị trào ra, sau đó hít sâu một hơi, há mồm nói: "Tra cho ta……"
"Đinh!"
Lời còn chưa nói xong, lại có 1 tin nhắn hiện lên, gân xanh trên trán Thượng Dã Đế nhảy nhảy.
Nhưng ông ta vẫn nhịn xuống, bàn tay run rẩy cầm điện thoại, một dòng chữ xuất hiện trên màn hình: Mấy người thử đụng đến tôi một lần nữa xem?
Thượng Dã Đế cuối cùng cũng bị tức đến mức chửi tục: "ĐM!" Sau đó điên tiết đập điện thoại xuống sàn.
Nhân viên công tác: (o.
o)
Ném xong, ông ta lại mở miệng nói: "Tra được người gửi tin nhắn là ai chưa?"
Nhân viên công tác cứng đờ mà quay đầu nhìn về cái điện thoại nứt vỡ be bét trên sàn: "...."
Nhận ra mình vừa làm gì
- Thượng Dã Đế: "……"
***
Như Liễu Nhiên mong muốn, ngày hôm sau cổ phiếu của Thượng gia quả nhiên nhảy cầu, một đường lao xuống không kéo lên được.
Kha Viêm nhìn thị trường chứng khoán bên Thượng gia, cười: "Thật không thể tin được, mới vừa bắt đầu phiên giao dịch liền rớt đến giới hạn tận cùng."
Liễu Nhiên xem cũng không hiểu, chỉ nhìn thấy đường cong trên màn hình đột nhiên thẳng tắp lao xuống, đến một khoảng cách nhất định thì dừng lại.
Nàng liền tò mò hỏi: "Đường này cứ đi xuống như vậy thì bọn họ sẽ mất tiền hả?"
Kha Viêm chỉ vào cái đường thẳng kia mà nói: "Ừ, rớt đến chỗ này thì không rớt nữa.
Ngày mai lại tiếp tục rớt, đến một chỗ nhất định sẽ ngừng.
Mà mỗi lần như thế, tập đoàn bọn họ sẽ bị giảm một phần giá trị.
Cũng có nghĩa là, bọn họ càng ngày càng mất nhiều tiền, có thể nợ ngược lại."
Liễu Nhiên nghe xong, vừa lòng nói: "Cũng không gọi là thảm lắm, họ chặn công việc của ba em, bù chút tiền vào liền giải quyết xong, em thật sự vừa thiện lương lại rộng lượng."
Kha Viêm cũng không biết phun tào kiểu gì nữa, liền hỏi ngược lại: "...! Vậy công việc của chú thì làm sao bây giờ?"
Nàng vừa cười vừa nói: "Không vội, lúc trước ba em nói định mở cửa hàng cho mẹ, em thấy cũng có thể lắm; Thượng gia bên kia kiểu gì cũng phải an tĩnh một khoảng thời gian, chúng ta cứ mở cửa hàng cho mẹ em trước đi."
Kha Viêm khó hiểu: "Nhóc làm sao biết dì muốn mở cửa hàng?"
Liễu Nhiên: "Mẹ có vạch ra một bảng kế hoạch, em hỏi thì bà ấy cũng nói.
Ước mơ của mẹ em là mở một tiệm trà sữa được tất cả mọi người yêu thích!"
Kha Viêm: "… Đây là cái ước mơ kì quái gì vậy."
Liễu Nhiên vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía cậu: "Kỳ quái lắm sao?"
Kha Viêm tự hỏi hai giây, đáp: "Thật ra cũng không kỳ quái lắm, nhưng nhóc định làm gì để giúp họ? 10 vạn nhóc kiếm được không đủ đâu, có cần anh hỏi mượn lão Kha một chút tiền không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!