Chương 47: (Vô Đề)

"Sao thế anh?" Thu Lan Huyên bưng canh từ phòng bếp ra, nhìn chồng về sớm hơn mọi ngày, hoài nghi.

Liễu Binh hổ thẹn mà nhìn bà một cái, sau đó lại cúi đầu, vợ mình vừa đẹp vừa tốt, sao lại gả cho mình chịu khổ chứ!

Liễu Binh nói chuyện, giọng cũng nhỏ hơn 2 phần: "Vợ, xin lỗi em."

Thu Lan Huyên: "...."

Ông ngẩng đầu nhìn về phía bà, trong lòng khó chịu, bà xã từ lúc còn trẻ liền gả cho mình, ngày gian khổ nhất bà cũng chưa từng than vãn.

Thật vất vả đi đến hôm nay, còn tưởng rằng khó khăn đã qua, kết quả……

Nghĩ đến đây, Liễu Binh càng thêm uể oải: "Anh bị sa thải rồi."

Bát canh trong tay Thu Lan Huyên suýt nữa liền rớt xuống, bà khó khăn lắm mới giữ vững tâm thần, sau đó miễn cưỡng cười cười: "Không có việc gì, không có việc gì, chúng ta có thể tìm công việc mới mà."

Liễu Binh cũng cười, nói: "Ừ, buổi chiều anh liền đi tìm việc."

Chuyện này đối với 2 vợ chồng là đả kích quá lớn.

Liễu Binh là một người bình thường tốt nghiệp đại học, lúc trước ở đây tìm công việc có mức lương hơn 8000 nguyên một chút, về sau nhờ làm việc tốt, chủ tịch cân nhắc cho ông lên làm giám đốc, tiền lương cũng chậm rãi lên tới mức 13000 nguyên.

Ở cái thành thị này, mức lương như vậy chỉ có thể coi như miễn cưỡng đủ sống.

Tiền thuê nhà 1 tháng tại tiểu khu đã hơn 5000 nguyên, đối với một gia đình bình thường mà nói, tương đương với bốc hơi luôn một nửa tiền lương rồi.

Điều này còn không phải quan trọng nhất.

Chỗ này tiền thuê nhà cao, tiền lương cao, tiêu phí đương nhiên cũng tốn kém.

Nếu mang theo con cái sống ở đây, 13.000 nguyên cũng chỉ miễn cưỡng đủ sinh hoạt, có thể thừa ra một chút.

Liễu Binh vì trả nợ, cùng Thu Lan Huyên và Liễu Văn ở phòng rẻ nhất, ăn đồ rẻ nhất.

Mỗi tháng thừa chút tiền cũng gom hết vào trả nợ, luôn mong đến một ngày trả hết nợ, lại tìm phòng tốt hơn để ở.

Về sau Vương Triệu biết Liễu Binh nợ nần liền cho ông thuê nhà của mình, thậm chí còn dùng quan hệ giúp Liễu Binh vào một công ty lớn làm giám đốc kinh doanh.

Bởi vì có kinh nghiệm phong phú, sau khi nhậm chức làm việc cũng xuất sắc, cho nên chủ tịch công ty lại tăng lương, lại còn có thể lấy một chút doanh thu bán hàng của nhóm mà ông đảm nhiệm.

Ở thời điểm sự nghiệp rực rỡ nhất, Liễu Binh một tháng kiếm được hơn 23.000 nguyên.

Mức lương như vậy là đủ ở tòa thành thị này sinh hoạt.

Hơn nữa nợ nần cũng trả hết, Kha Viêm lại muốn bọn họ tiếp tục sinh hoạt ở đây.

Tính ra, số tiền tiết kiệm được từ tiền thuê nhà ( Kha Viêm không thu tiền thuê nhà) trong một năm có thể đạt tới 6 vạn.

Chỉ cần hai năm thôi, ông có thể vì Liễu gia tích lũy một đống tiền.

Dù là mua phòng mua xe hay thực hiện ước mơ của Thu Lan Huyên là mở một cửa hàng đều không có vấn đề gì.

Hiện giờ trong thẻ ngân hàng đã chuyển đến 10 vạn nhân dân tệ, cũng chính là tiền Liễu Nhiên kiếm được sau khi tham gia tiết mục, còn có số tiền tiết kiệm trong mấy tháng qua.

Tuy rằng tạm thời không lo thiếu ăn thiếu mặc, nhưng miệng ăn núi lở, hơn nữa 10 vạn kia là con gái họ tự mình kiếm được, thân làm cha mẹ sao có thể tiêu xài hoang phí chứ?

Ăn xong cơm trưa, Liễu Binh liền ra ngoài tiếp tục tìm việc.

Thu Lan Huyên khuyên ông nghỉ ngơi 2 ngày, nhưng Liễu Binh không đồng ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!