Chương 46: (Vô Đề)

Tết nhất đến nơi rồi, Liễu gia thật sự không có tâm tình đi đến nhà tù.

Quá đen đủi!

Nhưng Liễu Nhiên lại nói: "Lỡ dì ấy có chuyện quan trọng muốn nói với con thì sao? Chúng ta cứ đi xem đi!"

Gương mặt chờ mong của đứa nhỏ làm Thu Lan Huyên không biết nên giải thích thế nào để nàng hiểu được, nhà tù cũng không phải là một nơi tốt đẹp.

Kha Viêm cười thanh, dựa vào sô pha, đối mắt tràn đầy ẩn ý nhìn Liễu Nhiên: "Nhóc thật sự không biết cô ta tìm mình làm gì sao?"

Nàng liền lườm cậu một cái, Kha Viêm lập tức quay đầu hỏi Liễu Văn: "Văn ca, ngày mai đi xuống tầng đánh bóng rổ không?"

Hắn khiếp sợ: "Với kĩ thuật của nhóc….

Vẫn nên ngoan ngoãn ở nhà đi!"

Kha Viêm: "…"

Cuối cùng bởi vì Liễu Nhiên nói đi nhìn chút cũng không sao, Liễu Binh lại là con gái nô, nàng mới nói hai câu liền tìm không thấy đông tây nam bắc, gật đầu đồng ý.

Buổi tối, Thu Lan Huyên liền oán giận ông: "Con mình mới 6 tuổi, toàn thế giới chỉ có anh mang con gái đi đến nhà tù thăm kẻ thù."

Liễu Binh ôm bà cười hắc hắc: "Đừng nhìn tuổi mà coi thường Nhiên Nhiên, con bé cực kì biết suy tính! Em không thấy Bối Kim Long không có việc gì cũng hay đưa sữa chua đến đây à, chứng tỏ Nhiên Nhiên nhà mình thông minh tuyệt đỉnh."

Mấy lời này, Thu Lan Huyên muốn phản bác cũng không được a! Bà trừng mắt nhìn chồng mình một cái nhưng cũng ngầm đồng ý, Nhiên Nhiên nhà bọn họ xác thật thông minh.

Môn toán làm gì có bài nào không phải max điểm? Ngữ văn thì trừ ghép vần ra, không có chỗ nào kém.

Càng nghĩ lại cảm thấy con gái mình còn thông minh hơn cả mẹ nó, Thu Lan Huyên nhịn không được đắc ý mà cười.

Bà ôm sát vào người Liễu Binh, thoải mái mà thở ra một hơi: "Thật tốt, mọi nợ nần đều thanh toán xong, thị trường chứng khoán cũng sắp đóng đợt này, trở về quay vòng vốn.

Nếu may mắn, số tiền sẽ tăng lên, chúng ta liền có một khoảng tiền tiết kiệm.

Đến lúc đó mua cho 2 đứa nhà mình mỗi người 1 bộ phòng ở, sau này cũng sẽ không bị người khác khinh rẻ."

Liễu Binh cười ra tiếng: "Một bộ phòng ở là quá ít rồi! Em yên tâm, anh còn tính đến 3 căn hộ cơ.

Hiện tại một tháng anh kiếm được 20.000 nguyên, ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng tốt."

Thu Lan Huyên ừ một tiếng, không có nợ nần toàn thân nhẹ nhõm, có chồng con có tiền tiết kiệm.

Thực mau, bọn họ sẽ có nhà riêng, xe riêng, không cần ăn nhờ ở đậu, không lo lắng hãi hùng.

10 ngày sau, Liễu Nhiên đi thăm tù Bạch Yên Nhiên, có Thu Lan Huyên đi cùng.

Hiện tại, thủ tục thăm tù rất đơn giản; chỉ cần mang theo chứng minh thư, sổ hộ khẩu là có thể vào.

10 giờ sáng, 2 mẹ con được dẫn tới một căn phòng, có một tấm kính dài chia phòng thành hai bên; một bên chứa tù nhân, một bên là lối đi bên ngoài.

Liễu Nhiên ngồi chơi ở trên ghế, một bộ dáng vô ưu vô lự, chẳng khác gì một đứa trẻ.

Thu Lan Huyên nhìn khắp nơi, trong chốc lát cửa bên kia đã mở.

Bạch Yên Nhiên vẻ mặt tối tăm từ bên trong bước ra, quét mắt về phía bên này.

Thời điểm thấy Liễu Nhiên, ánh mắt cô ta âm độc đến mức như muốn bắn thủng nàng.

Bị quản ngục kéo lại nhấn xuống ghế, Bạch Yên Nhiên cầm lấy điện thoại, Liễu Nhiên tò mò mà liếc nhìn cô ta một cái, lại nhìn điện thoại trong tay mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!