*Editor: Trôi
_______________________________________
Bạch Dực Cẩn kinh ngạc đến ngây người nằm ở trên giường, cậu nhóc nhìn bạn mới và cô giáo quan tâm, muốn nói hai câu, cuối cùng lại phát hiện cái gì đều không nói được.
Bởi vì nghiêm túc suy nghĩ lại một chút, Bạch Dực Cẩn cảm thấy bọn họ nói có chút đạo lý.
Cậu nhóc chỉ sốt nhẹ, cho nên giáo viên y tế chỉ dán miếng hạ nhiệt lên trán thôi, sau đó dặn dò: "Em nằm tạm ở đây, để cô nói với giáo viên chủ nhiệm gọi mẹ em đến đón."
Bạch Dực Cẩn nhanh chóng lắc đầu: "Không cần gọi cho mẹ em, mẹ đi làm rất mệt mỏi."
Giáo viên y tế: "Vậy gọi cho ba em?"
Cậu nhóc ngừng lại, đột nhiên trầm mặc.
Trong lòng chị lộp bộp, thôi xong rồi...
Quả nhiên......
"Em không có ba."
Bạch Dực Cẩn thanh âm trầm thấp, mang theo thê lương.
Nữ giáo viên lập tức chân tay luống cuống: "Xin, xin lỗi em! Cô không phải cố ý đâu."
Cậu nhóc lắc đầu, sau đó nói: "Không sao hết ạ."
Tuy rằng đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện nói không sao, nhưng giọng điệu mất mát cũng đã tiết lộ tâm tình của thằng bé.
Nữ giáo viên ngập tràn áy náy, từ ngăn kéo cầm hai cái kẹo, phát cho mỗi người 1 cái.
Sau đó, chị lại đau lòng mà nhìn cậu nhóc: "Vậy em cứ nằm ở chỗ này nghỉ ngơi đi! Lát nữa thấy khá hơn thì về lớp nha."
Bạch Dực Cẩn gật gật đầu, chờ mong nhìn về phía Liễu Nhiên: "Cậu có muốn chờ ở đây với tôi không?" Đây là bạn mới của mình, người bạn đầu tiên từ khi đi học, cậu ấy chắc cũng rất quý mình đúng không? ( Không em:D)
Liễu Nhiên suy nghĩ một chút, trở về cũng chỉ có đứng phạt, vì thế gật đầu đồng ý.
Nữ giáo viên liền dọn thêm 1 cái ghế dựa, ba người ở phòng y tế cảm thụ khí lạnh của điều hoà, nhìn các học sinh khoá trên đang tập trong sân thể dục, sự nhàn nhã làm 3 người mơ màng sắp ngủ.
Đúng lúc này, Bạch Dực Cẩn đột nhiên mở miệng nói: "Nhiên Nhiên, ngày đó lúc chuyển nhà tôi với cậu cãi nhau, bây giờ tôi muốn xin lỗi, cậu có thể tha thứ cho tôi không?"
Liễu Nhiên nhìn cậu nhóc một cái, gật gật đầu.
Nàng chưa bao giờ giận đứa bé này, mà là Bạch Yên Nhiên.
Cô ta đã trợ giúp Vương Triệu chạy trốn, tuy rằng Thu Lan Huyên dây dưa quấy rối là không đúng, nhưng Bạch Yên Nhiên là người duy nhất biết gã họ Vương kia ở đâu.
Một cái gia đình bình thường phải gánh nợ 600 vạn, chả khác nào ép họ đi chết cả.
Càng không cần phải nói, đây là vay nặng lãi, lãi suất mỗi ngày là 4000 nguyên, tổng lãi suất một tháng là 12 vạn.
Lãi suất sẽ càng ngày càng tăng, cả đời trả nguyên tiền lãi còn không hết, lấy gì mà trả tiền vốn chứ?
Thu Lan Huyên cho dù chỉ còn 1 hơi thở cũng không bao giờ buông tha Bạch Yên Nhiên, dây dưa mỗi ngày, điên cuồng chống đối nữ chủ, tất cả cũng chỉ vì sống sót.
Bạch Yên Nhiên thì như bậc thầy đạo đức, thuyết phục như nào cũng nhả ra một câu duy nhất: người ta là ân nhân của tôi.
Nói như kiểu Liễu gia xứng đáng phải trả tiền thay vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!