Kha Nguyên Thái từ sân bay kinh đô đi ra, Kha Long cùng con trai đã chờ ở cửa sảnh.
Vừa thấy ông, chú ta liền tiến lên hô: "Ba."
Kha Khiêm Vũ nhanh chóng nãi thanh nãi khí mà kêu: "Ông nội."
Kha Nguyên Thái lạnh lùng nhìn Kha Khiêm Vũ một cái, thằng bé lập tức sợ tới mức lui về phía sau một bước, trốn sau lưng cha mình.
Kha Nguyên Thái sửng sốt, nghĩ thầm chắc biểu tình của bản thân đã doạ sợ đứa trẻ.
Nhưng ông nhiều năm đều lăn lộn ở thương trường, vẻ mặt nghiêm túc ngay cả khi cười đều đã in sâu vào ý thức, tại những trường hợp bình thường thế này không thể nào giãn mặt cười được.
Kha Long liền sờ đầu con trai, sau đó hỏi Kha Nguyên Thái: "Thằng út sống tốt không cha?"
Ông gật gật đầu, hỏi lại: "Mẹ con vẫn ở nhà à?"
Chú ta liền cười: "Hôm trước nói là cùng hội chị em ra ngoài chơi, chắc mấy ngày nữa mới về."
Kha Nguyên Thái gật đầu, cúi xuống nhìn thoáng qua Kha Khiêm Vũ: "Nếu thằng bé không thích Tử Di thì con nên quan tâm nó nhiều một chút."
Kha Long sửng sốt, Vương Tử Di là vợ của chú ta, mà Kha Khiêm Vũ lại là con riêng.
Đương nhiên, Kha Long cũng không phải yêu tha thiết người phụ nữ bên ngoài, chỉ là đã xảy ra một chút sự cố, Kha Khiêm Vũ không đường để đi.
Làm cha thằng bé, chú ta chỉ có thể mang người trở về Kha gia.
Hiển nhiên, Kha Khiêm Vũ sống ở Kha gia cũng không tốt.
Đối với Vương Tử Di mà nói, là hào môn tiểu thư, gia đình hạnh phúc mỹ mãn của bản thân đột nhiên chen vào một đứa con riêng.
Hơn nữa thẳng nhỏ cũng đã 3 tuổi rồi, ai mà không cáu cơ chứ?
Càng không cần phải nói, sự xuất hiện của Kha Khiêm Vũ ảnh hưởng thế nào đến con trai cô ấy.
Vương Tử Di sao có thể bày ra sắc mặt tốt với thằng bé? Tuy rằng không thể hiện trực tiếp ra bên ngoài, nhưng ai cũng biết cuộc sống hiện tại của Kha Khiêm Vũ không ổn cho lắm.
Nghe lời cha nói, Kha Long đỏ mặt gật đầu: "Vâng, con sẽ chú ý thằng bé."
Kha Khiêm Vũ trừng to mắt nhìn Kha Nguyên Thái, trong lòng hơi rung chuyển, ông nội đang giúp mình?
Kha Nguyên Thái nhắc nhở xong, liền đi theo con cả ra sân bay trở về.
***
Kha Viêm phát hiện cuộc sống gần đây quá tuyệt, trước khi đi Kha Nguyên Thái có để lại cho cậu một tấm thẻ, nói rằng mỗi tháng sẽ chuyển 3 vạn vào đó.
Kha Viêm nằm trên sô pha thưởng thức tấm thẻ trong tay, trong lòng suy tính xem nên tiêu xài thế nào.
Có tận 3 vạn nha! Có thể mua rất nhiều đồ nha!
Thời điểm Liễu Nhiên từ trong phòng đi ra, thấy tấm thẻ màu đen trong tay cậu, tò mò 437: "Đó là cái gì?"
437 nói: "Đó là 1 tấm thẻ của Kha Nguyên Thái, đúng thời hạn sẽ tự động thêm 3 vạn vào trong."
Liễu Nhiên: "3 vạn?!"
437: "Đúng vậy, quy đổi thành sữa chua mà nói, loại lớn là 6000 bình, loại nhỏ là 15000 bình.
Nếu mỗi ngày ngài uống một lọ sữa chua loại nhỏ thì có thể uống đến 41 năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!