Bị Liễu Nhiên giảng một hồi lý luận vòng tròn, Kha Nguyên Thái nhìn 2 bộ áo ngủ kia đột nhiên có chút không vừa mắt.
Nàng liền híp mắt hỏi: "Bác không thích? Đùa cháu chơi đúng không? Chính bác kêu cháu chọn nha!"
Kha Nguyên Thái là một lão tổng giá trị con người ở mức trăm tỷ, lại bị Liễu Nhiên nghẹn họng mà miễn cưỡng cười: "Thích, sao lại không chứ? Cái hoa văn vòng tròn này trông rất viên mãn!"
Lúc này đến lượt Liễu Nhiên bị nghẹn một chút: "…… Đúng vậy, bác xem cái rỗng ruột này còn nối liền xung quanh nha!"
Liễu Binh trợn mắt há hốc mồm, hỏi: "Vậy thì…… Lấy hai bộ này?"
Liễu Nhiên cùng Kha Nguyên Thái đồng thời quay đầu nhìn về phía ông: "Đương nhiên, cái này thật đẹp!"
Liễu Binh nhanh chóng gật đầu: "Đẹp, đẹp, để tôi tìm cho anh hai bộ hoa văn đối lập ha?"
Kha Nguyên Thái: "……"
Đứng một bên Kha Viêm nhìn bọn họ như vậy, rốt cuộc phụt cười, vừa cười vừa nói với Kha Nguyên Thái: "Người cần gì phải hùa theo con bé? Thích là thích, không thích là không thích."
Cậu tươi cười quá mức xán lạn, thế cho nên ông nhất thời cũng chưa hoàn hồn.
Kha Viêm lúc từ rừng rậm nguyên thủy trở về cũng không phải không cười, chỉ là cậu không thích cười, có thì cũng tương đối rụt rè.
Nhưng thoải mái cười to như thế này, cảm giác đã lâu chưa thấy qua.
Trong lòng Kha Nguyên Thái vừa vui mừng lại vui vẻ, cầm quần áo nói: "Không sao, cũng khá tốt.
Lấy hai bộ này đi!"
Nếu như vậy có thể làm con vui vẻ, đó là may mắn của ba.
Liễu Nhiên vui vẻ bắt lấy hai bộ quần áo: "Bác đi tiền trả đi!"
Kha Nguyên Thái ừ một tiếng, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi trả tiền.
Sắm sửa quần áo xong, Liễu Binh liền dẫn bọn họ đến khu vực chợ đêm ở sau quảng trường.
Tuy rằng đều là quầy hàng nhỏ, nhưng lượng người lớn, lại là ngày lễ, cực kì náo nhiệt.
"Bên này có tiệm BBQ, có mì lạnh, có lẩu cay, còn có bánh mì chảo……"
Liễu Binh hiển nhiên rất quen thuộc với nơi này: "Đúng rồi, ba của Viêm Viêm, anh muốn ăn gì?"
Kha Nguyên Thái cũng như bao kẻ có nhiều tiền khác, đối với mấy thứ này không quen thuộc nên chỉ có thể lạnh nhạt: "Đều được."
Liễu Binh liền cười nói: "Tuyệt! Vậy chúng ta mua nhiều một chút trở về ăn."
Sau đó, ông liền dắt tay Liễu Nhiên, dẫn nàng dạo từ đầu chợ đến cuối chợ.
Chỉ cần Liễu Nhiên thích cái gì, Liễu Binh đều mua.
Hình ảnh ấm áp mang theo ma lực có thể mê hoặc lòng người.
Kha Nguyên Thái đột nhiên nhanh trí nhìn thoáng qua con trai: "Ta cũng mua cho con đồ ăn ha?" Giống bọn họ tay nắm tay như vậy.
Kha Viêm là người "đàn ông" từng bước nâng cấp kho tiền tiêu vặt lên 1000 nguyên, cần gì ba ba trả tiền? Cậu lạnh nhạt vô tình mà cự tuyệt: "Không cần, con có tiền.
Đừng quên, trước đó ai là người chỉ cho con 200 nguyên."
Kha Nguyên Thái: "…… Ta cho ngần ấy tiền, thật sự không phải là không quan tâm con, mà muốn con nhận rõ hiện thực, sớm trở về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!