Kha Nguyên Thái nguyên bản cho rằng hôm nay Kha Viêm khẳng định sẽ gọi điện cho mình, dù sao cũng là Tết Trung Thu, mà bọn họ là người một nhà.
Tuy rằng cậu ở phương Nam xa xôi, nhưng người nhà đều còn ở kinh đô, máu mủ tình thâm.
Vì thế, suốt buổi sáng ông đều kè kè điện thoại bên người.
Tuy rằng ngày thường cũng mang nhưng mà hôm nay Kha Nguyên Thái đặc biệt chú ý di động, rất sợ bỏ lỡ cuộc gọi nào.
Nhưng đến giữa trưa 12 giờ, ông vẫn không nhận được cuộc gọi của Kha Viêm.
Nói không thất vọng là giả, Kha Nguyên Thái còn nhớ rõ lúc cậu mới sinh, hình hài nhỏ bé; lúc mới tập tễnh biết đi liền bắt lấy tay mình nhu thuận mà kêu "Ba ba".
Tuổi còn nhỏ đã biểu hiện ra sự ỷ lại với cha, buổi tối khi mình về nhà luôn có ánh mắt chờ đợi.
Người làm cha như ông sao có thể không kiêu ngạo đâu?
Nhưng mà, đuổi con trai đến thành phố Hải Thanh rốt cuộc vẫn làm nó thương tâm đi? Không thì vào ngày quan trọng như hôm nay, thằng bé tại sao ngay cả tin nhắn cũng không muốn gửi cho người cha này chứ?
Kha Nguyên Thái nhìn điện thoại có chút ngớ ra, nếu con trai vẫn luôn không gửi tin nhắn, ông có phải nên đi thăm nó không?
Kha Nguyên Thái kỳ thật biết mọi hành động hằng ngày của Kha Viêm ở thành phố Hải Thanh, bảo tiêu cũng là tốn tiền thuê.
Trước đó nghe nói có gia đình chuyển vào, Kha Nguyên Thái mất hai ngày để tìm hiểu Liễu gia.
Vấn đề an toàn vẫn luôn là điểm mấu chốt nhất trong lòng Kha Nguyên Thái.
Nhưng, đối với sự lên án của Kha Viêm ông cũng rất khó xử.
Bác sĩ có nói qua, các loại phản ứng liên quan đến kích thích do một sự việc gì đó đều giống nhau, kéo dài trong thời gian từ mấy ngày đến một tuần, dài nhất cũng chưa đến một tháng.
Kha Nguyên Thái bẻ ngón tay tính tính, đã 3 tháng rồi, kích ứng gì đấy chắc cũng hết nhỉ? Ông liền nghĩ đi đón cậu trở về, cũng không thể thật sự ăn ở tại bên đó mãi đúng không?
Có ý tưởng này, Kha Nguyên Thái kêu bí thư mua 2 tấm vé máy bay.
Sau đó sớm tan tầm về nhà, định cùng vợ bàn bạc một chút, hai người đi đón con trai trở về, cũng coi như biểu hiện thành ý.
Ông vui vẻ về nhà, trong nhà một mảnh hòa hợp, bốn đứa con trai ở phòng khách nói chuyện phiếm, bàn một ít chuyện làm ăn.
2 đứa con dâu và mẹ bọn nhỏ đều ở phòng bếp bận việc, cũng không có bởi vì thiếu Kha Viêm mà quạnh quẽ u buồn.
Tiến vào nhà, Kha Nguyên Thái có chút mờ mịt.
Tưởng Giai Lưu và con dâu ở phòng bếp nấu nướng, nói nay là Tết Trung Thu, muốn làm một ít bánh.
Bà quay đầu lại nhìn mình ôn nhu cười, xinh đẹp như có một vòng ánh sáng nhu hòa.
Kha Nguyên Thái liền cười cười, sau đó nói: "Giai Lưu, chúng ta buổi chiều đi thành phố Hải Thanh."
Phòng bếp trong nháy mắt an tĩnh, mọi hành động đều ngừng lại.
Tưởng Giai Lưu sửng sốt, kỳ quái hỏi: "Đi nơi đó làm cái gì?"
Nói xong, bản thân lại ngẩn ngơ, có chút ngượng ngùng: "Viêm Viêm sao rồi?"
Kha Nguyên Thái: "……"
Bởi vì Tưởng Giai Lưu phản ứng quá mức tự nhiên và đương nhiên, ông đột nhiên hiểu những lời Kha Viêm luôn nói với mình.
—— Người luôn nói con suy nghĩ miên man, nhưng có bao giờ nghĩ tới tại sao con lại như vậy không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!