*Editor: Trôi
_______________________________________
Gần đây chung cư thu được hai tin tức lớn tại tầng 9, nhà số 703.
Thứ nhất, nghe nói nhà bọn họ vài ngày trước mang con gái ở nông thôn nhận trở về rồi.
Các đại gia chơi mạt chược trong phòng đang bàn tán xem hiện tại đứa bé sẽ trở thành cái dạng gì? Đại đa số trường hợp như vậy đều sẽ biến thành đứa trẻ bị xa lánh, bỏ rơi.
Đương gia chủ mẫu của nhà đó cũng từng tới đây một lần, ôi, là một người đàn bà đanh đá! Chủ cửa hàng hoa quả thấy bà đến đều biếu nửa cân táo chỉ vì muốn bà rời đi thật nhanh.
Đứa trẻ luôn chịu sự dạy dỗ của loại người như vậy thì có thể tốt đên đâu chứ? Kiểu gì cũng là một đứa đầu gấu chỉ biết khóc lóc ăn vạ a!
Về sau, bạn nhỏ gọi là Liễu Nhiên đã xuất hiện.
Nàng không thích cười, luôn trưng ra cái mặt lạnh, lúc chạng vạng tối sẽ một mình cầm theo lọ sữa chua xuống dưới lầu tản bộ.
Nếu có người trêu chọc nàng, Nhiên Nhiên đáng yêu sẽ dùng một loại ánh mắt như đang nhìn đứa ngu ngốc để nhìn họ, kiêu ngạo cao quý như loài mèo...!
Nếu như bạn mang sữa chua cho nàng thì bất kể bạn trêu chọc cái gì, Liễu Nhiên vẫn sẽ cười với bạn.
Mọi người cực kỳ yêu thích bộ dáng hi sinh quên mình vì sữa chua của nàng nên mỗi lần xuống lầu chơi cũng kèm theo một đống sữa chua:)) Nghe nói Dương nãi nãi nhà bên cạnh trực tiếp mua ba thùng sữa chua, có thể thấy sức quyến rũ của Nhiên Nhiên đáng sợ như thế nào.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là niềm vui nhỏ lúc chạng vạng tối của chung cư mà thôi!
Nhưng tin tức thứ hai liền cực kỳ kinh khủng, nghe nói gần đây Liễu gia lại nợ 600 vạn, hình như là gia chủ Liễu gia vay tiền đi đánh bạc, thua sạch rồi.
Mỗi ngày đều có người đến khu phố đòi nợ, mặc quần áo nịt lộ ra cả người cơ bắp, trên người còn có đủ loại hình xăm.
Có ai dám đắc tội bọn họ, chủ nhà 703 mỗi lần đều đón tiếp bằng khuôn mặt tươi cười, cả khu phố ai cũng biết, không khỏi thấy tiếc thay cho Nhiên Nhiên, mới về nhà đã gặp chuyện như vậy, còn không bằng ở lại nông thôn.
Bất quá, vui cũng được mà buồn cũng chẳng sao, đằng nào đều là chuyện nhà người ta, nói qua nói lại cũng không thể dây vào, xúc động là ma quỷ.
Đối với Liễu gia thì đây là chuyện động trời nhưng với mọi người trong khu phố thì chỉ là niềm vui cuộc sống, đề tài nói chuyện sau bữa ăn mà thôi.
Sau nửa tháng sống ở khu phố, Liễu gia cuối cùng nhờ đồ ăn thanh đạm mà cả người xanh xao rồi.
Buổi trưa hôm này chỉ có một đĩa rau xào, một đĩa cá hấp và một bát súp trứng.
Đối với mỹ thực không hiểu sao có sự theo đuổi cuồng nhiệt, Liễu Nhiên nhìn cơm trưa rơi vào trầm tư, 437 liền khuyên nàng: "Ngài thấy không, bây giờ không còn ai cung cấp sữa chua nữa! Chờ bọn họ gom tiền trả nợ, bữa trưa sau này khả năng chỉ có bánh bao chấm nước sôi thôi."
Liễu Nhiên khoanh tay, trong đầu nói: "Nhưng mà ngươi không cho ta bán vàng."
437 thét lên: "600 vạn lượng vàng a! Đến lúc bán xong, kí chủ không có việc gì nhưng Liễu gia liền lớn chuyện đấy!"
Liễu Nhiên nhíu mày: "vậy ta liền vụng trộm bán, 50 cân thôi."
437:"...! Mời kí chủ nghiêm túc nghĩ lại xem làm thế nào giúp Liễu gia vượt qua ải này, ngài không được quên nguyên nhân ngài tới đây là gì đâu."
Không có người nào vô duyên vô cớ có thể trọng sinh, luôn luôn phải có điều gì đó, một cái lý do.
Nhưng Liễu Nhiên là trường hợp đặc thù, nàng ngoài ý muốn trọng sinh...!
Lúc ấy, sau khi Liễu Nhiên đi ra khỏi hồ, 437 liền nói: "Kí chủ đã sống lại trong một quyển tiểu thuyết, ngài là con gái của nam phụ bia đỡ đạn Liễu Binh.
Nhiệm vụ của kí chủ là mang theo cả gia đình Liễu gia trả hết nợ nần, cùng nhau hạnh phúc vui vẻ bình thường sinh hoạt."
Ngay lúc đó, Liễu Nhiên liền lôi ra trong không gian một đống vàng, bạc, kim cương cùng vài món sáng chói lóa mắt chồng chất như núi mà 437 không biết tên, nàng hỏi: "Đủ chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!