Chương 39: (Vô Đề)

Chuyện Vương Khôn Hành bị công kích tuy rằng dường như cùng Liễu gia không liên quan lắm, nhưng Thu Lan Huyên vẫn vui vẻ hít cái drama này hàng ngày.

Thời điểm ăn cơm sáng, bà thì thầm mà với Liễu Nhiên: "Hôm nay mẹ đi chợ, bên đó đều truyền điên rồi, nói là có người từ cửa sổ gần đó nhìn xuống, thấy hung thủ mặc quần jean rách, nhuộm một đầu tóc đỏ."

Chạng vạng ngày đó tránh ở một bên nhìn lén

- Liễu Văn trầm mặc: "……"

Ngày đó hắn chỉ là núp ở sau tường nhìn toàn bộ quá trình, căn bản không có động thủ được không? Lại nói, mái tóc này là màu bạc phản quang, không phải đỏ.

Một lũ người có vấn đề về quang học!

Mà Liễu Nhiên nãi thanh nãi khí hỏi: "Có cái gì mà phải bàn tán? Chẳng qua là một ca ca xấu xa bị đánh thôi mà?"

Thu Lan Huyên liền nói: "Nghe nói 2 cái camera gần đó chỉ quay được người bị hại, này không phải bị không khí đánh sao? Nhưng lại có nhân chứng, cảnh sát hiện tại đang tìm người khắp nơi đấy!"

Nàng liền cười vừa nói: "Cần gì nhân chứng? Mẹ, người bị đánh không phải có thể thấy ai đánh mình sao?"

Thu Lan Huyên ngẩn ngơ: "Đúng nha! Vương gì đó Khôn vẫn sống tốt, vậy cảnh sát khả năng đi bắt người xấu rồi."

Nói thì nói vậy, nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan đến Liễu gia, bởi vậy thật mau mọi người đều ném ra sau đầu.

Nhưng mà, giữa trưa liền có cảnh sát tìm tới.

Thu Lan Huyên suy nghĩ nửa ngày cũng không rõ, cảnh sát tại sao lại tìm đến nhà mình? Buổi sáng vừa mới hít drama, buổi trưa cảnh sát liền tới gõ cửa.

Lúc bà nhìn thấy 2 người mặc đồng phục cảnh sát ngoài cửa, cảm thấy cực kỳ khiếp sợ: "Chào hai đồng chí."

Cảnh sát cũng cười hỏi thăm: "Chào chị, xin hỏi đây là nhà của Liễu Văn đúng không?"

Thu Lan Huyên đột nhiên nhanh trí nghĩ tới người mặc quần rách, nhuộm tóc.

Trời đất! Hai điểm này không phải đều khớp với thằng ngốc nhà mình sao?!

Bà trong nháy mắt liền trưng ra vẻ mặt vô tội: "Thằng bé không ở nhà."

Vị lão cảnh sát liền hơi hơi mỉm cười: "Đúng nơi là được rồi, chúng tôi không đến tìm Liễu Văn, mà là em gái cậu ta."

Thu Lan Huyên ngẩn ngơ, khó hiểu mà nhìn hai vị cảnh sát trước mặt: "Tìm Nhiên Nhiên? Tìm con bé làm cái gì?"

Hai người nhìn nhau, cuối cùng vẫn là người lớn tuổi hơn mở miệng nói: "Hai ngày gần đây không phải có vụ ẩu đả hay sao? Người bị hại là một nam sinh lớp 11 trường Nhị Trung, hôm nay báo án nói người đánh cậu ấy là em gái Liễu Văn.

Chúng tôi liền trao đổi với giáo viên để tìm được chỗ này, chỉ muốn hỏi một chút con gái chị tối đó ở chỗ nào?"

Bà che miệng, vẻ mặt khiếp sợ: "Nhiên Nhiên đánh người? Thưa đồng chí cảnh sát, chuyện này không có khả năng."

Cảnh sát chỉ có thể hỏi: "Có thể gọi cô bé ra đây không? Chúng tôi muốn hỏi hai câu."

Dưới áp lực ôn hoà của cảnh sát, Thu Lan Huyên suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Bà cũng không đi vào, trực tiếp đứng ở cửa nhà quay đầu hướng phòng khách kêu: "Nhiên Nhiên, ra ngoài này một chút."

Hai vị cảnh sát liền đứng ở cửa chờ, hôm nay người bị hại cảm xúc vô cùng kích động, nói là em gái Liễu Văn đánh cậu ta ở dưới tiểu khu Ánh Nắng.

Nam sinh miêu tả sinh động như thật cảnh tượng lúc mình bị đánh, hai mắt phát ra ánh sáng chờ mong, tín nhiệm nhìn cảnh sát nói: "Chú cảnh sát, con bé đó đánh cháu rất đau, như đánh heo vậy, chú nhất định phải giáo huấn nó."

Hai vị đồng chí dò hỏi qua giáo viên Nhị Trung đã biết được địa chỉ nhà Liễu Văn, hơn nữa biết Liễu Văn là học sinh lớp 9.

Vì thế, hai người liền biết cô bé kia chắc chắn còn chưa đến lớp 9, dáng người nhỏ hơn Vương Khôn Hành rất nhiều nhưng lại đánh thắng, khả năng lớn là do đã từng học võ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!