Hoàn cảnh trưởng thành có ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của Liễu Văn.
Tuy rằng khi còn nhỏ cũng là ở nhà bà nội mà lớn lên, nhưng không được bao lâu thì cha mẹ đã mang hắn nhận về trong thành.
Khi đó Liễu Văn cho rằng vào thành chính là bắt đầu một cuộc sống tốt hơn, trường học ở nông thôn quá đơn sơ, chương trình học cũng đơn điệu.
Một trường tiểu học chỉ có 4 tầng, tầng cao nhất là ký túc xá cho giáo viên, tầng 3 có hai cái văn phòng.
Một cái là văn phòng giáo sư, một cái là văn phòng hiệu trưởng.
Chỉ có một vườn trường đơn sơ như vậy mà chứa hết học sinh ở cả 4 thôn gần đó.
Khi đó, mỗi ngày Liễu Văn đều mộng tưởng đến lúc cha mẹ đến đón mình, nghe người ta nói, người trong thành đi học đều ngồi giao thông công cộng, không cần đi bộ.
Nghe nói, trường học ở đó có hơn 10 tầng, nhiều phòng học hiện đại sạch đẹp.
Nghe nói, sinh hoạt trong thành cực kì phong phú, mùa xuân có chơi xuân, mùa hè có rạp chiếu phim điện ảnh, nghỉ hè còn có hoạt động trại hè.
Liễu Văn nghe nói rất nhiều, bởi vậy thời điểm biết tin cha mẹ sắp đến đón, hắn cao hứng mất ngủ 3 ngày liền.
Khi đó Liễu Văn không biết Liễu gia đang gánh món nợ khổng lồ, đến đón hắn cũng phải lén lút vào đêm khuya, bởi sợ bị tam cô lục bà bắt được rồi đòi nợ.
Lúc Liễu Văn bị người kéo đến sân bóng rổ vẫn miễn cưỡng bảo trì bình tĩnh trên mặt.
Hắn nhớ hồi mới vừa vào thành, cha mẹ sống ở một căn phòng chưa đến 10m vuông.
Vào cửa, bên trái là một cái giường, trước mặt một cái bàn gỗ, góc phải bàn đặt một cái bếp điện từ và nồi cơm điện nhỏ.
Đây là cảnh đầu tiên Liễu Văn thấy sau khi vào thành, ảo tưởng tốt đẹp của hắn về thành thị nháy mắt sụp đổ.
Phòng ở không to bằng nhà bà nội ở nông thôn, không gian hoạt động sau khi rời giường chỉ có 3m vuông, ra ngoài hành lang chơi còn thoải mái hơn.
Phòng không có điều hòa, hơn nữa ở tầng cao nhất, mùa hè vừa nóng vừa chán, cơ hồ có thể nói là không thấy ánh mặt trời mà qua mỗi phút mỗi giây của cuộc đời.
Thu Lan Huyên rất coi trọng việc học, tuy rằng hoàn cảnh sinh hoạt cũng không tốt, nhưng bà vẫn đưa hắn đến một trường học khá nổi tiếng.
Giờ phút đó, Liễu Văn mới cảm giác được bản thân đã đi tới một thành phố lớn, phát đạt.
Nhưng cũng là lần đầu tiên, cảm giác được chính mình khác biệt với mọi người.
Trẻ con ở đây lớn rất nhanh, quần áo cha mẹ mua chưa kịp mặc thì đã không vừa.
Không ít người trong tủ quần áo còn có những bộ chưa kịp cắt mác, các bạn học của hắn mỗi ngày đi học đều ăn mặc những bộ quần áo khác nhau.
Trông rất đẹp, tinh thần cũng thật tốt.
Liễu Văn thật hâm mộ, cũng có thể nhìn ra người khác mặc quần áo đẹp.
Cũng bởi vì nhìn ra, cho nên hắn luôn gắt gao nắm lấy góc áo bản thân.
Vì quần áo Liễu Văn mặc đều là Thu Lan Huyên từ chợ mua, chất lượng thấp kém nhưng cực kỳ rẻ.
Cùng những đứa trẻ khác đứng chung một chỗ, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác xấu hổ không nói thành lời.
Liễu Văn sau khi lớn lên biết được, đó gọi là –– tự ti.
Sự tự ti này không chỉ liên quan đến quần áo mà còn vì hắn nghèo, nên Liễu Văn càng ngày càng trầm mặc.
Trẻ con luôn là ngây thơ mà tàn nhẫn, chúng sẽ không thích chơi với mấy đứa trẻ trông rách rưới và bẩn thỉu, thậm chí có đứa thích bắt nạt những người như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!