Bị Liễu Nhiên giáp mặt chất vấn, mẹ của Phùng Thi Đồng vẻ mặt khó chịu nhưng vẫn muốn đả kích nàng: "6 tuổi thuộc được bảng cửu chương thì sao chứ, mày cho rằng biết được một hai chữ liền rất ghê gớm sao? Nhìn trường tiểu học Vạn Lý bên cạnh mà xem, học sinh ở đó kể cả lớp 1 cũng có thể nói tiếng Anh lưu loát rồi."
Bà ta cười lạnh một tiếng, tiểu học Vạn Lý là trường dành cho học bá, số lượng đầu vào vô cùng hạn chế.
Rất nhiều người thậm chí sử dụng quan hệ, dùng tiền bạc để đi cửa sau.
Cũng không phải chỉ cần có tiền là vào được, đưa tiền xong còn phải phỏng vấn, chính cái đề phỏng vấn mới khó khăn! Chỉ đọc được bảng cửu chương, liền cho rằng bản thân lợi hại sao?
Liễu Nhiên nga một tiếng: "Vậy con của cô thì sao? Cậu ta biết đọc bảng cửu chương không?"
Mẹ của Phùng Thi Đồng: "…"
Nàng gật đầu nói: "Xem ra là không biết, cháu vì sao phải so với trường kế bên? Chỉ cần giỏi hơn con nhà cô là được rồi."
Mọi người đều cười ra tiếng.
Mẹ của Phùng Thi Đồng nhìn trái nhìn phải, thấy mọi người đều cười nhạo mình, bà ta trừng mắt nhìn Liễu Nhiên một cái liền chạy.
Liễu Nhiên gọi bà ta lại: "Cô à, cô không xin lỗi cháu sao?"
Mẹ của Phùng Thi Đồng không thèm để ý nàng, chạy như bay.
437 nhắc nhở trong đầu: "Đó là fans của Phạm Thư Sâm, hiện tại đang cực hận Khương Lam.
Cô ta cực kì chán ghét chương trình 《 Bảo bối của nhà ta 》, đương nhiên cũng chán ghét ngài
- người có quan hệ tốt với Khương Lam.
Ngài phải chú ý một chút, về sau cô ta chắc sẽ còn tìm ngài gây phiền toái."
437 vừa nhắc nhở xong, liền nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng kêu đau: "A! Đau quá!"
Vương Tịnh liền đứng dậy chạy nhanh ra ngoài, Phùng Thi Đồng cũng cũng đứng dậy vừa chạy ra ngoài vừa kêu: "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"
437: ".... Cô ta làm sao vậy?"
Liễu Nhiên sờ sờ hòn đá nhỏ trong tay, nói: "Ngươi biết đến thời kỳ đồ đá không?"
437: "....! Ân."
Liễu Nhiên: "Đá có thể làm rất nhiều thứ, nó là một lựa chọn tốt để làm vũ khí.
Đương nhiên cũng rất thích hợp làm ám khí."
Vương Tịnh ngoài cửa kinh hô: "Trời đất! Mẹ Đồng Đồng, cô tuyệt đối đừng cử động, tại sao lại bị hòn đá cắt trúng rồi? Miệng vết thương rất sâu, để tôi lấy băng vải băng bó cho."
"Oa oa oa!!!" Tiếng khóc của Phùng Thi Đồng cũng truyền từ bên ngoài vào.
437: "..." Thật xin lỗi, coi như vừa rồi ta chưa nói gì đi.
Mọi người liếc mắt một cái, đều thổn thức mà bỏ qua một bên.
Mà Bạch Yên Nhiên vẫn luôn ngốc tại phòng học xem diễn, xác định chỗ ngồi của con trai là không thể thay đổi, trong lòng hơi tiếc một chút.
Nhưng nghĩ lại, nếu giáo viên biết con trai cô ta là thiên tài, không chừng lại đổi vị trí cho thằng bé lên trước thì sao?
Phải biết rằng, các học sinh hai lớp một của tiểu học Thiên Lam đều nhận biết được không ít chữ Hán, phép cộng trừ trong vòng 10 - 20 số đều có thể giải nhanh chóng.
Nhưng giống Liễu Nhiên và con trai mình có thể nhanh chóng đọc thuộc bảng cửu chương, đọc sách giáo khoa một cách dễ dàng cũng không nhiều lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!