Hôm nay là ngày đầu tiên Liễu Nhiên đi học.
Bởi vậy, Thu Lan Huyên cho nàng mặc một chiếc váy lụa xinh đẹp.
Làn váy may tầng tầng lớp lớp voan mỏng màu đỏ rực, phía trên được đính vài con bướm vải.
Váy lụa xoè 3, 4 lớp chồng lên nhau, dài hơn đầu gối một chút.
Hai bên tóc được búi thành 2 củ tỏi nhỏ, thắt nơ con bướm cùng màu váy, giá trị đáng yêu nháy mắt tăng vọt.
Liễu Binh nhìn con gái, trong lòng gào thét: Trời ơi! Trên đời thật sự có đứa bé đáng yêu như vậy sao?! Nhìn đôi mắt lấp lánh nước vì ngái ngủ, khuôn mặt phúng phính hồng hào đi kèm với bộ váy xinh đẹp kia đi! Con gái mình quả thật đáng yêu nhất thế giới!!! Phải mua quần áo cho con bé, mua quần áo, mua quần áo!!!
Ông kích động: "Con gái, mau tới đây để ba ba ôm một cái nào!"
Nhưng mà...
Liễu Nhiên vẻ mặt bình tĩnh đi qua, Liễu Binh: "..." Xem ra vẫn phải có sữa chua mới được.:))
Chờ mọi người đều ngồi xuống, một đám người tự nhiên ăn sáng, Kha Viêm dường như cũng trở thành một thành viên trong gia đình, một chút cũng không lạ lẫm.
Đúng vậy, mấy ngày nay, Thu Lan Huyên giống như bà chủ trong nhà: giúp Kha Viêm giặt quần áo, sửa sang lại phòng, mua cặp sách, đồ dùng cho khai giảng.
Phảng phất bà mới là mẹ ruột của cậu.
Kha Viêm giống như con trai thứ 2 của Thu Lan Huyên, bọn họ ở chung cứ tự nhiên như vậy.
Ăn sáng xong, Liễu Binh liền dặn dò bọn họ: "Hai đứa lớn học cùng trường, Liễu Văn sơ tam ( lớp 9), cũng là đứa lớn nhất, Viêm Viêm lần đầu đến trường, con hướng dẫn thằng bé một chút.
Trường của Nhiên Nhiên ngay bên cạnh, sau này ba đứa đi chung với nhau, em gái tan học sớm hơn thì mẹ sẽ đến đón.
Tan học phải về nhà ngay, cấm la cà đi chơi."
Liễu Văn: "Con biết rồi."
Thu Lan Huyên mang theo Liễu Nhiên đi đăng ký.
Phần lớn phụ huynh không tham gia khai giảng ở sơ trung, bà kêu Liễu Văn dẫn Kha Viêm đi, hắn không thể từ chối bèn kéo người đi rồi.
Sau đó Thu Lan Huyên liền đưa Liễu Nhiên đến trường tiểu học, Lam Thiên là một trường tư nhân ở gần đây.
Hoàn cảnh nơi này cực kỳ tốt, trường học mới xây, sân thể dục còn được trang trí bảy sắc cầu vồng.
Trên tường dán lên những đám mây nhỏ, đằng sau bảng là nhiều bông hoa đáng yêu.
Trên bảng có một dòng chữ được viết bằng phấn màu: "Hoan nghênh các bạn nhỏ lớp số 2 năm nhất."
Liễu Nhiên nghiêm túc nhìn xung quanh, cái phòng học này tràn ngập sự ngây thơ chất phác, làm một đội trưởng chuyên đánh đánh giết giết ở thế kỷ 41, nàng thật có chút không thích ứng.
Học phí ở đây không rẻ nhưng cũng không đắt, một học kỳ tốn 3700 nguyên.
So với trường công lập, giá cả như vậy là đắt như vàng.
Tuy nhiên, nếu so với những trường quý tộc hay trường chuyên thì rẻ hơn rất nhiều.
Điều kiện của Liễu gia kỳ thật cũng không đủ để con gái học tập lâu dài ở đây, nhưng Thu Lan Huyên đã rất cố gắng để đạt được kết quả này.
Bà sống trong một gia đình bình thường, rất nhiều thiên phú và tài năng vì không được học hành tử tế mà lãng phí.
Ngoài ra, xã hội đang ngày càng phát triển, khi Thu Lan Huyên sinh Liễu Văn liền hạ quyết tâm, cho dù khổ đến đâu cũng phải cho con cái học hành tử tế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!