Chương 35: (Vô Đề)

Ngày Bối Kim Long tới giục nợ, Liễu Nhiên dậy sớm, từ trên tủ giày cầm tiền chuẩn bị ra ngoài mua bánh quẩy, mới mở cửa liền nghe được tiếng hắn ta gào thét ở đối diện: "Mở cửa! Hôm nay tại sao lại không mở cửa? Có phải mấy người bỏ chạy rồi đúng không?"

Sau đó đối diện xoạch một tiếng mở ra, Bạch Dực Cẩn nhút nhát sợ sệt mà nói: "Người xấu, đừng gõ cửa nhà tôi."

Bối Kim Long tức đến cười: "Cái Liễu gia này có phải nhà trẻ hay không? Tại sao hôm nay lại lòi ra thêm một đứa rồi?!"

Liễu Nhiên vui vẻ núp sau cửa nghe, Bối Kim Long mà quấn lấy Bạch Yên Nhiên đòi tiền thì thật thú vị nha.

Hắn ta vẫn một đầu tóc vàng, hôm nay mặc một bộ vest trắng lịch sự, không kiên nhẫn mà nói: "Mau mở cửa, hôm nay tao tới đòi tiền.

Đúng rồi, em gái nhỏ kia có ở nhà không?"

Bạch Dực Cẩn sửng sốt, nhanh chóng lắc đầu nói: "Em gái nhỏ? Tôi không biết, tôi không có em gái."

Bối Kim Long nhíu mày: "Không có em gái?"

Hắn ta suy nghĩ một chút: "Đm, sẽ không chạy thật chứ? Mẹ nó, xong rồi, Du Tinh mày bị ngu à? Còn đứng đấy nhìn, nhanh nhanh gọi điện thoại cho tao!"

Tên đàn em áo đen đằng sau liền nga nga nga lấy điện thoại gọi, Bạch Dực Cẩn ngơ ngác nhìn trong chốc lát, dường như hiểu ra cái gì: "Có phải chú tìm người trước đó ở đây đúng không?"

Bối Kim Long lập tức gật đầu nói: "Đúng vậy! Đúng vậy! Nhóc biết họ ở đâu hả?"

Cậu nhóc đột nhiên nhe răng cười, chỉ sang đối diện: "Bọn họ dọn đến nhà đối diện ở rồi."

Liễu Nhiên: "…"

Bạch Dực Cẩn đã chỉ vị trí, nàng cũng dứt khoát không né, trực tiếp đứng ở cửa.

Bối Kim Long sửng sốt, nhẹ nhàng thở ra: "Làm tao sợ muốn chết, còn tưởng rằng chạy rồi chứ."

Sau đó xoay người nhìn về phía sau, thấy Liễu Nhiên đứng dựa vào cửa, hắn ta "A" một tiếng: "Đậu má, làm tao sợ muốn chết!!!"

Nàng cười: "Sợ cái gì nha? Lại không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."

Bối Kim Long cảm thấy cũng đúng, cười cười: "Em gái nhỏ nhìn xem, Long ca mang sữa chua tới cho em rồi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện nha!"

Liễu Nhiên liền nhón mũi chân nhìn nhìn, quả nhiên thấy tay trái hắn ta xách một thùng sữa chua vị thanh long.

Hai mắt nàng lấp lánh: "Nhìn trông có vẻ ngon."

Bối Kim Long đắc ý: "Uống ngon lắm, Long ca đích thân vì nhóc thử đấy."

Liễu Nhiên nháy mắt lạnh mặt: "Chú uống rồi?"

Bối Kim Long: "… Không phải thùng này, tao mua một thùng khác để uống."

Nàng sắc mặt lạnh hơn: "Chú có hai thùng mà lại chỉ mang cho cháu một thùng.":)))

Bối Kim Long: "…" Tổ tông nhỏ này còn thật không dễ hầu hạ.

Bạch Dực Cẩn ở đối diện càng nhìn càng không hiểu, đôi tay nắm lấy song sắt trên cửa chống trộm, mắt trông mong hỏi hắn ta: "Chú không phải đến tìm cậu ta sao? Tại sao chú không đánh cậu ta?"

Bối Kim Long quay đầu lại trừng hắn: "Đây là em gái, làm sao có thể đánh được? Đúng không?"

Hắn ta cười cười quay đầu lại hỏi, trong lòng lại điên cuồng phản bác: ông đây thiên phú tránh nguy hiểm trời sinh cũng không phải là để trưng, con nhóc này vừa nhìn liền biết không dễ chọc.

Đánh nó? Chỉ sợ chưa kịp đánh, giày với chân của ông đã bị nó chặt đứt.

Bạch Dực Cẩn liền rất thất vọng, người này rõ ràng nhìn trông rất hung dữ, còn tưởng rằng định đi giáo huấn bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!