Chương 34: (Vô Đề)

Kha Viêm nhìn Thu Lan Huyên, trong đôi mắt thanh lãnh lại mang theo chờ mong.

"Cái này chính là..." Thu Lan Huyên một chút cũng không biết nên nói cái gì.

Liễu Nhiên suy nghĩ một chút, đem vỏ sữa chua ném lên bàn, sau đó nhìn về phía Kha Viêm nói: "Có thể."

Thu Lan Huyên ngơ ngác quay đầu nhìn về phía nàng: "Hả?!"

Liễu Nhiên mở to mắt mèo hỏi bà: "Còn có phương pháp nào tốt hơn cái này sao? Chúng ta không có tiền mua phòng."

Thu Lan Huyên hổ thẹn cúi đầu, nghe thấy con gái mình tiếp tục nói: "Kể cả thuê nhà, chúng ta cũng không đủ tiền.

Tuy rằng ba ba một tháng có thể kiếm rất nhiều tiền, nhưng bởi vì có Nhiên Nhiên ở đây cho nên mẹ không thể đi làm, phải ở nhà chăm sóc con.

Trừ tiền ăn mặc sinh hoạt, chúng ta cũng không dư dả nhiều."

Kha Viêm gật đầu nói: "Đúng vậy, ở chỗ cháu thì mọi người chỉ cần cho cháu ăn thôi, tiền thuê đều miễn.

Như vậy, cháu có cơm ăn, Liễu gia cũng có phòng ở, thật tốt a!"

Thu Lan Huyên lập tức nói không được cái gì để phản bác, chỉ có thể thở dài: "Chờ tối nay ba Nhiên Nhiên trở về dì hỏi ý ổng đi."

Kha Viêm vừa nghe lập tức cao hứng, cậu mỗi ngày cùng những người đó chơi game, thật là đánh hộc máu.

Phần lớn người tiêu tiền nhờ người khác cày game, là bởi vì bọn họ chơi cực phế! Gặp được một ít người chơi khá còn gỡ được, nhưng gặp một đám gà mờ cậu có thể làm bản thân tức chết.

Mắng chửi người còn bị phán là phục vụ không ổn, một đồng cũng không được thanh toán, Kha Viêm trắng trợn bị ức chế còn không có tiền, tức muốn đột quỵ.

Suýt chút nữa liền không nhịn được hack máy người ta, cuối cùng đều cắn răng nhịn xuống.

Ngoài ra, cũng không phải mỗi giờ mỗi phút đều có khách.

Hiện tại, cậu cơ bản chỉ dựa vào mấy cái khách quen để kiếm chút tiền cơm.

Cuối tuần bắt đầu phải đi học, Kha Viêm làm sao có thể gián đoạn học hành để cày game cho người ta được?

Về sau đi học, cậu cũng không muốn một chút thời gian riêng tư đều không có, tất cả đều hao phí ở trong game.

Bởi vậy, hai ngày nay Kha Viêm vẫn luôn nghĩ cách đi đâu kiếm tiền.

Kha Nguyên Thái ở kinh đô làm sao biết còn có chuyện này, ông đại khái tính tính hôm nay là cực hạn với số tiền 200 nguyên, buổi sáng liền gửi tin nhắn hỏi cậu: "Biết sai rồi sao?"

Kha Viêm cho dù đói chết đều sẽ không nhận sai, cho nên cậu khinh thường mà gửi về cái icon "mỉm cười không gặp lại".

Kha Nguyên Thái cũng mặc kệ thằng nhóc con nghĩ như thế nào, 200 nguyên cho dù ăn mì gói cũng sẽ hết dần.

Kha gia chỉ đóng hộ tiền sinh hoạt cố định, cũng chính là tiền điện nước.

Tuy rằng 200 nguyên chỉ là dùng để mua đồ ăn, nhưng thời gian đều hơn một tháng.

Giả dụ một gói mì 2 nguyên, một ngày chỉ ăn hai bữa, cũng nên đến giới hạn.

Kha Nguyên Thái lạnh lùng cười, kể cả thằng bé không biết sai, cũng không có tiền để làm căng tiếp.

Kết quả, ông liền thu được hồi âm, lại là một cái biểu tượng cảm xúc.

Kha Nguyên Thái ngẩn ngơ, chậm rãi nhíu mày.

Người kia nói "đầu chó" là gì nhở...à, phản phúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!