Chương 32: (Vô Đề)

Lách cách thanh âm, những người đó rốt cuộc đi rồi.

Thu Lan Huyên nhẹ nhàng thở ra nói: "Lại an toàn vượt qua một lần nữa."

Kha Viêm ngẩn ngơ: "Dì, mọi người mỗi lần cứ như vậy sao?"

Thu Lan Huyên liền nói: "Cũng không phải, vài lần trước lúc tới còn lục soát phòng của chúng ta."

Nói tới đây, Thu Lan Huyên che miệng cười to: "Dì đem tiền giấu hết rồi, bọn họ tìm không thấy.

Mỗi lần tìm được mấy trăm liền tận mấy ngày mới đến, như vậy cũng khá tốt."

Kha Viêm: "..."

Tuy nói như vậy, nhưng bị 600 vạn nợ nần đè nặng, kỳ thật áp lực đều rất lớn.

Liễu Văn nổi giận đùng đùng mà ngồi vào sô pha: "Cái họ Vương chết tiệt kia rốt cuộc trốn đi đâu rồi? Mau tìm ổng đi, chúng ta liền không cần trả tiền."

Kha Viêm lắc đầu nói: "Cũng không phải, cho dù tìm được người đi vay, người đảm bảo cũng không nhất định không cần trả tiền."

Liễu Văn: "Người đi vay?"

Kha Viêm: "Chính là người thiếu nợ, chỉ cần tên đó không có năng lực trả nợ, như vậy số tiền này chú Liễu vẫn phải trả.

Tác dụng của người đảm bảo chính là như vậy."

Liễu Văn dùng sức mà gãi tóc: "Ba là đồ ngốc sao! Mắc gì phải ký giấy đảm bảo chứ!"

Chuyện này, kỳ thật Kha Viêm biết.

Kiếp trước, thời điểm Thượng gia đến nhờ vả cậu, Kha Viêm đã tra qua một chút chuyện ở Thượng gia.

Cậu là lúc ấy biết đến Liễu gia, bởi vì gia đình này gần như xui xẻo đến mức làm người ta chỉ có thể thở dài.

Bởi vậy, lúc ấy Kha Viêm đã chú ý một chút những gì Liễu gia trải qua.

Liễu Binh hồi còn trẻ đầu tư cổ phiếu, tại lúc thị trường chứng khoán chuẩn bị kết thúc tăng giá thì ông đổ tiền vào*, tài khoản bị khoá trong vòng 2 tháng.

100 vạn tiền mặt giảm xuống dưới 10 vạn, nếu rút tiền ra, liền phải gánh vác hậu quả tổn thất hơn 90 vạn.

*Convert cả câu là "Liễu Binh mang tư vào bàn", toi đang rất khó hiểu.

Chờ người giải đáp giúp.

Vợ chồng hai người thương lượng, nếu chỉ còn 7 vạn, thôi thì liều một lần ném hết vào.

Vì thế, hai người cắn răng kiếm tiền trả nợ, liền như vậy sống tới hiện tại.

Trong khoảng thời gian đó đương nhiên cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện, ở cái thành thị này, Liễu Binh quen được một người, tên Vương Triệu.

Vương Triệu là ông chủ xí nghiệp, mỗi năm thu vào có thể đạt tới ít nhất mấy chục vạn.

Tuổi không lớn, nhưng sự nghiệp thành công làm lòng tự tin của gã bành trướng mười phần.

Dưới sự trêu đùa của định mệnh, Vương Triệu và Liễu Binh quen biết.

Khi đó đôi vợ chồng đang làm việc cực nhọc, Vương Triệu sau khi nghe chuyện hai người trải qua, giúp Liễu Binh giới thiệu công việc tốt hơn.

Không chỉ có thế, gã ấy còn cho Liễu Binh mượn nhà, một tháng chỉ thu 1000 nguyên tiền thuê, so với tiền thuê nhà ở tiểu khu còn chưa đến một phần năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!