Chương 31: (Vô Đề)

Đại khái là bởi vì tự mình mua sai, Kha Viêm cũng không có cách nào lươn lẹo, cậu yên lặng lấy ra máy tính bắt đầu nhập lệnh.

Liễu Nhiên liền dịch người sang: "Anh đang làm cái gì a?"

Mỗi người ở các lĩnh vực khác nhau luôn tản mát ra những loại mị lực riêng, Kha Viêm trong sinh hoạt ngáo ngơ nhưng một khi cầm lấy máy tính, khí thế luôn đặc biệt sắc bén.

Lúc này, ngón tay cậu ở trên bàn phím tung bay, Liễu Nhiên thấy Kha Viêm ở thanh tìm kiếm trình duyệt dùng sức gõ "cách sơ chế cá nóc".

Liễu Nhiên: "Oa nga, em cảm thấy anh có tra cũng không học được."

Kết quả, còn không có nhìn đến video cách làm, liền nhìn thấy một dòng lưu ý: cá nóc muốn sơ chế đều phải chọn cá sống, bản thân cá nóc có độc tố, chủ yếu ở mắt, máu, buồng trứng, gan, nội tạng.

Thịt cá không có độc, nhưng nếu cá nóc đã chết, thịt sẽ bị nhiễm độc.

Nói cách khác, khả năng trúng độc cao hơn.

Kha Viêm nhìn câu nói kia thật lâu, sau đó bình tĩnh đứng dậy vào bếp tìm túi nilon.

Liễu Nhiên tò mò đi theo phía sau cậu: "Ca ca tìm cái gì vậy?"

Kha Viêm tìm ra một cái túi màu đỏ, sau đó đem mấy con cá chết kia ném vào.

"Anh mang chỗ cá này đi trả hàng, cá chết không thể ăn, kêu ông chủ hoàn lại tiền."

Kha Viêm nói xong liền đi giày ra ngoài, Liễu Nhiên nghĩ nghĩ dứt khoát đi theo, bởi vì nàng sợ Kha Viêm khả năng cao sẽ lại bị xe đâm chết.

Cậu thấy nàng đi theo, nhíu mày nói: "Em còn đang mặc áo ngủ đâu!"

Liễu Nhiên kéo kéo chính mình áo ngủ công chúa viền ren nói: "Không liên quan, em vẫn còn là trẻ con mà, hơn nữa áo ngủ của em rất đẹp."

Kha Viêm bị nàng nói đùa, muốn nói Liễu Nhiên thật thích ứng thân thể mới, lại nhớ tới nàng cũng chưa chắc biết mình đã chết rồi sống lại.

Bởi vậy, cậu chỉ có thể bĩu môi nói: "Tùy em."

Kha Viêm cũng liền không hề để ý nàng, Liễu Nhiên lại rất có hứng thú hỏi: "Anh mua nhiều cá nóc như vậy ban đầu định làm gì?"

Kha Viêm: "Nguyên bản định làm một con để kho tàu, một con hầm, còn lại chiên xù."

Liễu Nhiên nghe xong liền nói: "Ca ca thật lợi hại, độc tố đều thành bữa ăn."

Ăn một con độc không chết hắn, ăn ba con hẳn phải chết.

Khó trách hệ thống đều đỏ lên hết, ăn bữa này không chết thì còn bữa khác.: D

Kha Viêm: "..."

Hai người ra tiểu khu, Kha Viêm quen cửa quen nẻo mà dẫn nàng tìm được khu chợ.

Chỗ đó kỳ thật liền ở ngay cạnh tiểu khu, cũng không lớn lắm, phần lớn là người già từ nơi khác đến bày quán kiếm chút tiền.

Khách hàng cũng chủ yếu là người của tiểu khu, Liễu Nhiên một đường đi qua còn thấy 2,3 người hàng xóm.

Chợ này bởi vì không ít người buôn bán thuỷ sản cùng thịt, bởi vậy trên mặt đất tương đối bẩn.

Kha Viêm ở trong đám người đi lại nhưng không có bị tình cảnh này dọa sợ, tựa như cậu vẫn luôn lớn lên trong hoàn cảnh như vậy.

Liễu Nhiên kỳ quái mà nói: "Ta nhớ rõ hắn tính cách rất cao ngạo, hơn nữa kĩ năng sống kém phần lớn vì sống trong nhung lụa.

Hắn chính là từ lúc sinh ra đã được ngậm thìa vàng, người như vậy không có khả năng ngắn ngủi mấy ngày thích ứng được với hoàn cảnh này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!