Chương 28: (Vô Đề)

Viên Điềm che kín mít, trốn đông trốn tây mà đi tới quán cà phê Mộ Minh.

Ở trong một góc cửa hàng, cô ta tìm được người đàn ông kia.

Người đàn ông mang theo kính râm, hắn ta quay đầu, rất là không kiên nhẫn nhìn về phía người phụ nữ tìm tới mình.

"Không phải đã nói không gặp nhau nữa sao?"

Viên Điềm giọng căm hận nói: "Tôi nói cho anh biết, trên tay tôi có chứng cứ.

Anh không giúp tôi, chúng ta cứ chờ chết chung đi!"

Người đàn ông cười lạnh: "Lúc trước đã nói rõ ràng, 6000 vạn đều cho cô, 3 năm, cô muốn cắn ngược lại tôi sao?"

Viên Điềm chỉ vào di động: "Video giám sát trên mạng là như thế nào? Chẳng lẽ không phải tại anh sao?!"

Nam nhân chột dạ mà dời đi tầm mắt, nhưng như cũ không thừa nhận: "Không liên quan đến tôi, tôi không biết."

Viên Điềm tức đến cười: "Không liên quan đến anh, ai tin?"

Người đàn ông cũng bắt đầu tức giận: "Vậy lịch sử tin nhắn của cô chẳng lẽ thật sự chỉ là dùng để uy hiếp Khương Lam hả? Cái đó không phải cô lưu trữ đề phòng tôi sao!"

Viên Điềm: "Dùng cái lịch sử tin nhắn kia bóc trần anh đối với tôi có lợi gì, đả thương địch 1000, tự tổn hại 800!"

Người đàn ông lắc đầu, cười lạnh: "Trên thế giới này, đồ ngu ngốc đả thương địch 1000, tự tổn hại 800 nhiều.

Biết đâu cô là một trong số đó!"

Viên Điềm càng nghĩ càng giận, cô ta chất vấn người đối diện: "Cái lịch sử tin nhắn đó trừ việc có thể chứng minh tôi không có mang thai, còn có ích lợi gì chứ anh nói đi!!!"

Nam nhân gỡ xuống kính râm, ánh mắt sắc bén gần như muốn đâm thủng Viên Điềm: "Chỉ cần có thể chứng minh cô không có mang thai, liền có biện pháp giúp Khương Lam tẩy trắng, tôi cùng lão tổng cho cô 6000 vạn hại hắn là vì cái gì? Chẳng lẽ chính là vì bôi nhọ hắn, rồi lại tẩy trắng hắn? Cầm 6000 vạn như ném đá trên sông chơi sao?! Cô không ngu, chúng tôi cũng không ngu."

Đúng vậy, bọn họ đều để lại nhược điểm của đối phương.

Người đàn ông cũng mặc kệ lý do công ty làm như vậy, dù sao có thể đem Khương Lam ném xuống bùn lầy, hắn ta rất vui.

Cho nên, lịch sử tin nhắn của Viên Điềm là chứng cứ có thể giúp Khương Lam tẩy trắng, cái này sẽ làm người đàn ông đối diện thất bại trong gang tấc, chỉ điểm này thôi cũng đủ làm hắn ta nổi trận lôi đình.

Đương nhiên, người đàn ông cũng giữ lại chứng cứ chứng minh Viên Điềm căn bản không có bị đánh, cái này là vì phòng ngừa Viên Điềm phản bội.

Chứng cứ bọn họ lưu lại, đều sẽ đả thương mình, cho nên vẫn luôn bảo tồn thật tốt.

Đến khi, có người hack máy tính của họ, trộm đi mấy thứ này.

Hai người trừng mắt nhìn đối phương, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống nhau.

Trong không khí khẩn trương này, đột nhiên truyền đến một âm thanh máy móc: "Đúng là đồ ngu ngốc, loại vật thế này sớm nên tiêu hủy."

Nghe được thanh âm, người đàn ông hoảng sợ mà nhìn về phía Viên Điềm: "Cô hãm hại tôi?!"

Cô ta cũng hoảng sợ mà kêu: "Tôi không có!!!"

"Cô ta đúng là không có, tôi đây chỉ là hack điện thoại mấy người nhìn địa điểm cùng thời gian 2 người hẹn nhau mà thôi." Máy móc thật khách khí mà giúp Viên Điềm giải vây, nhưng trong thanh âm mang theo trêu chọc.

Người đàn ông cúi đầu đi tìm nơi phát ra tiếng, thật mau liền ở dưới góc bàn tìm được một cái loa mini.

Hắn ta run rẩy nhìn cái loa này, từ bên trong truyền đến một tiếng cười nhẹ, tuy rằng trải qua máy móc che dấu, lại khó nén khí phách: "Vừa rồi tôi quên nói với các người, cuộc đối thoại vừa nãy đã được tôi chuyển phát sóng trực tiếp, không biết trên mạng nghe có vui vẻ không ta~"

Người đàn ông lập tức hoảng sợ lại cuống quít mà trừng lớn hai mắt, cái loa kia phảng phất thấy chưa đủ, lại thêm một câu: "Nhưng không sao, có câu người không làm chuyện trái lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!