Chương 27: (Vô Đề)

Một đám người ra ngoài khách sạn lên xe rời đi.

Về đến nhà, bọn nhỏ đều mệt lừ, tắm xong nằm trên giường chưa đến 2 giây đã ngủ rồi.

Người lớn hoặc đứng hoặc ngồi ở mép giường xem bọn trẻ, trong mắt đều là không bỏ được, cameras đúng sự thật ghi lại khung cảnh này.

Ngày hôm sau, trời vừa mới tờ mờ sáng, mấy cái đại minh tinh liền rời giường, bọn họ xuống lầu làm cơm sáng, muốn vì lũ trẻ làm một bữa sáng phong phú.

Đây là thời gian cuối cùng ở chung với bọn nhỏ, 8 giờ, trên lầu truyền đến tiếng khóc của Ngải Lị.

Theo tiếng khóc, lũ trẻ lần lượt tỉnh dậy, mọi người tạm ngừng việc đang làm, lên lầu cho đám nhóc rửa mặt.

Hôm đó, đám nhỏ phát hiện cơm sáng dị thường phong phú mỹ vị.

Ngày thường có chút nghiêm khắc các ca ca tỷ tỷ, lúc này cũng nhu hòa nói: "Ăn đi, đều là các ca ca tỷ tỷ vừa làm, ăn xong rồi chúng ta đi siêu thị, mua đồ vật."

Vừa nghe nói muốn đi siêu thị, đám nhóc lập tức hoan hô lên, tốc độ ăn cơm nhanh rất nhiều.

Tạ Hiểu Đông cùng Tư Tư nói: "Tiết mục kết thúc, chúng ta đi mua một ít lễ vật cho mang về đưa bố mẹ các em được không?"

Tư Tư nghe nói tiết mục kết thúc, trong lòng cũng không tha.

Cô bé lần đầu tham gia tiết mục vào năm 3 tuổi, lúc trước cùng một cái ca ca khác tách ra, cũng rất buồn.

Tiết mục này về sau không muốn tham gia, bé thực thích chị Na Na, nhưng cô bé biết minh tinh đều phi thường bận, giống ba ba mụ mụ của bé.

Khác với Vu Tư Tư, Liễu Nhiên ăn cực kì ngon.

Nàng ăn xong đem bát đẩy sang một bên, chỉ vào cái cốc trước mặt hướng Khương Lam nói: "Em nên uống sữa chua."

Khương Lam giật giật khóe miệng: "..."

Liễu Nhiên liền nhìn hắn, ánh mắt của nàng không có bất kì ý tứ gì khác, cũng không có cảm giác muốn nói gì đó.

Vì thế Khương Lam đầu hàng, hắn đứng dậy nói: "Để anh lấy cho em mang theo."

Liễu Nhiên đi theo, hỏi: "Chúng ta hôm nay phải rời đi đúng không?"

Khương Lam trong lòng rốt cuộc bắt đầu không nỡ, hắn biết Liễu Nhiên cũng là không bỏ được hắn...:)

Liễu Nhiên: "Vậy ca ca cũng phải đi sao?"

Khương Lam vừa vui vẻ vừa khổ sở, nhìn xem, nàng đang quan tâm hắn.

Liễu Nhiên: "Vậy sữa chua làm sao bây giờ? Còn thừa nhiều như vậy, thôi thì cho em hết đi!"

Khương Lam: "..."

Các vị minh tinh khác còn đang ăn sáng, sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, phát ra vừa lãnh khốc lại tàn nhẫn tiếng cười: "Ha ha ha ha ha", cực kì vô tình cười nhạo Khương Lam tự mình đa tình.

Khương Lam lạnh mặt lấy bình sữa chua, hắn cắm ống hút sau đó đưa cho Liễu Nhiên, ngồi xổm trước mặt nàng hỏi: "Em sẽ nhớ ca ca sao?" Nếu muốn biết, trực tiếp hỏi tốt hơn.

Liễu Nhiên tiếp nhận sữa chua, tự nhiên lại tùy ý, nói một cách hiển nhiên: "Nhớ anh sẽ tới thăm anh, ca ca nhớ em cũng có thể tới thăm em."

Khương Lam nghe xong sửng sốt, sau đó lộ ra một cái tươi cười, hắn nói: "Được."

Nhưng Khương Lam lúc đó không biết, "Nhớ ngươi sẽ tới thăm ngươi" còn một vế khác là "không nhớ đương nhiên sẽ không tới"~:)))

Mọi người ăn xong cơm sáng liền ngồi xe đi tới siêu thị lớn nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!