Chương 26: (Vô Đề)

Liễu Nhiên càng nghĩ càng giận: "Không cần cứu, ta còn không cứu nổi Liễu gia đâu, làm gì có sức cứu người khác." Ai cho ta 600 vạn cứu Liễu gia a?!

Thấy Liễu Nhiên hoàn toàn không có tâm thái làm nhiệm vụ, vì gợi lên hứng thú của kí chủ, 437 quyết định ban phát khen thưởng trước: "Đội trưởng, cứu vớt Khương Lam à nhầm, trợ giúp Khương Lam dũng cảm đối mặt khen thưởng đến rồi."

Liễu Nhiên nguyên bản không thèm để ý khen thưởng, đột nhiên nhớ tới 437 còn thiếu nàng nửa thùng sữa chua liền hai mắt sáng ngời: "Đúng rồi, ngươi còn thiếu ta nửa thùng sữa chua."

437 cả kinh, nhớ tới là có chuyện như vậy.

Nhưng nó lại lập tức giả vờ nghiêm túc nói: "Khụ, ta căn bản không có quên, sữa chua đến lúc đó sẽ cho đội trưởng.

Chúng ta hiện tại nói khen thưởng mới, ngài trợ giúp Khương Lam dũng cảm đối mặt.

Nhiệm vụ này chẳng những hoàn thành viên mãn, hơn nữa ngài giúp hắn rửa sạch oan khuất, xem như vượt mức hoàn thành nhiệm vụ, trải qua chủ hệ thống phán đoán, khen thưởng của ngài không thấp nga~!"

Liễu Nhiên nghe nói có điểm kích động, còn tốt hơn cả sữa chua sao?!

"Là cái gì?"

437 cũng không có chơi trò thách đố, nó ở trong đầu Liễu Nhiên hiển thị một viên hạt giống, nói: "Viên hạt giống này ngài biết là gì không?"

Bởi vì 437 giọng điệu thật sự quá kiêu ngạo, Liễu Nhiên rõ ràng xác định nó là cái gì, lại vẫn có chút chột dạ mà đáp: "Chẳng lẽ không phải đậu xanh sao?"

437 tức đến mức rít gào: "Con mẹ ngài mới lấy đậu xanh làm khen thưởng! Hạt giống này chỉ là nhìn giống đậu xanh, lớn lên sẽ nảy mầm."

437 thanh âm chậm rãi yếu dần, Liễu Nhiên liền hỏi nó: "Nảy mầm xong chẳng lẽ sẽ biến thành mầm đậu xanh sao?"

437: "...."

Bởi vì hệ thống trầm mặc, Liễu Nhiên cũng kinh ngạc: "Các ngươi sẽ không lấy đậu xanh làm khen thưởng thật chứ?!"

437 nhanh chóng giải thích: "Mấu chốt không phải nảy mầm xong biến thành cái gì, đậu xanh hay là đậu mầm đều không quan trọng, mấu chốt là tác dụng của nó." Nói đến cái này, 437 đặc biệt kiêu ngạo: "Nó có thể chữa bệnh."

Liễu Nhiên cũng không hiểu loại máy móc công nghệ cao như nó, nhưng hiện tại nhiệm vụ chủ yếu của nàng là khiến Liễu gia khá giả, nên cái mà Liễu Nhiên quan tâm chính là: "Đáng giá không? Có thể bán được 600 vạn không?"

437: "Không thể bán, giải thích không được."

Nếu không chủ hệ thống vì cái gì muốn ngụy trang cái loại đồ vật có thể trị bách bệnh này thành hạt đậu xanh bình thường?

Liễu Nhiên hứng thú đối với nhiệm vụ nháy mắt chìm vào đáy bể, nàng phẩy tay nói: "Nga, vậy không làm."

437: "...." Ta rất tuyệt vọng ༎ຶ‿༎ຶ

Hai người lại trầm mặc, 437 phát hiện trong nhiều hệ thống nhiệm vụ, chính mình có địa vị hèn mọn nhất.

Nếu vẫn luôn bị đội trưởng khống chế, vậy còn có cái tôn nghiêm gì?

Vì thế, nó quyết định khởi nghĩa một lần: "Hừ, nhiệm vụ không phải ngài muốn từ chối là có thể không làm."

Liễu Nhiên không chút nào để ý: "Ta không từ chối a, ta không phải còn không có nhận nhiệm vụ sao?!"

437: "..." Ách: v

Liễu Nhiên chớp chớp mắt to, trong đầu đột nhiên truyền đến tiếng 437 khóc lớn: "Đội trưởng, ngài không nhận nhiệm vụ ngài tới nơi này làm cái gì?!"

Liễu Nhiên rất kỳ quái: "Ta không phải là bị ngươi kéo tới sao?"

437: "...." Ách, quên._.

Liễu Nhiên hỏi nó: "Ngươi tại sao lại im lặng rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!