Chương 23: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, trải qua trăm vạn lượt share cộng thêm hot search, chuyện này quả nhiên lấy xu thế nổ mạnh nháy mắt truyền khắp các ngóc ngách trên internet.

Mà cùng chuyện gia bạo lúc trước khác biệt, bởi vì còn liên quan đến hãm hại, lúc này đã không chỉ là fan trong giới giải trí, internet đều đã bị chuyện này làm cho chấn động không thôi.

–––Ngọa tào, ngọa tào, ngọa tào!!! Con mẹ nó Viên Điềm, tiện nhân!

––––Trời ạ, dưa này cũng quá lớn đi, ăn một lần đến ba năm.

———Sát, mị lúc ấy vẫn là fans của Khương Lam.

–––––Khóc khóc khóc ca ca ta thật thảm!

––––Đừng vội khẳng định như vậy, Viên Điềm còn chưa nói gì đâu!

–––Đúng vậy, đến lúc đó tình huống đảo ngược, lại muốn vả mặt.

––Cái đám người phản bác này, hôm qua tôi có theo dõi hết, từ đầu đến cuối nhảy ra liền luôn ở phía dưới Viên Điềm Weibo, vừa thấy chính là thủy quân mua tới tẩy trắng.

–––Thôi đi, nếu giọng nói là giả, cô xem ai dám tung ra, chứng tỏ người ta không sợ.

Tưởng tượng một chút, nếu là sự thật...! đây quả là chàng trai thảm nhất trên đời không ai sánh bằng.

Trong lúc trên mạng đều đang thương xót Khương Lam, chính chủ ngủ một giấc dậy, nhìn internet biến đổi ảo ma Canada nhất thời không biết nên nói cái gì.

Liễu Nhiên còn ở trên giường ngủ ngon lành, ngày hôm qua nàng thức quá khuya, hôm nay liền dậy trễ.

Khương Lam nhìn trên mạng đánh giá hắn gần như là lật ngược, trong lòng nhất thời không thể nói là cái tư vị gì.

Hắn đứng dậy nhìn trên giường, Liễu Nhiên mặc một bộ quần áo ngủ dính kim tuyến màu hồng nhạt in hình Chuột Mickey, giơ tay nằm ngửa hình chữ X.

Trên bụng đắp chăn mỏng cùng màu áo, theo hô hấp, bụng nhỏ phồng lên xẹp xuống, đáng yêu làm người ta muốn nựng.

Khương Lam cho rằng, nhất đường ra tốt nhất của hắn chính là tẩy trắng*, kéo trở về một ít fan nhưng bêu danh một đời rửa không sạch.

Mà đứa nhỏ này lại không làm thế, nàng thật sự giúp chính mình rửa hết oan khuất.

*Tẩy trắng: như kiểu là dùng thành tích hay mấy việc tốt sau đó để che lấp mấy việc xấu và có thể nói là ngầm thừa nhận việc xấu có tồn tại.

Khương Lam mũi đau xót, không nhịn được rơi lệ, hắn dựa vào mép giường, đè nén tiếng khóc của chính mình.

Tạ Hiểu Đông gõ cửa tiến vào vừa vặn thấy một màn này, không biết vì cái gì, anh cũng cảm thấy mắt hơi cay.

Trên mạng làm sáng tỏ Tạ Hiểu Đông cũng đã thấy, Khương Lam phải dũng cảm như thế nào mới có thể kiên trì đến giờ.

Anh hướng hắn cười: "Khương Lam, hôm nay chúng ta đi làm chút đồ ngon cho bọn trẻ đi!"

Khương Lam nhanh chóng ngẩng đầu, có người nói chỉ cần ngẩng đầu, nước mắt liền không rơi xuống.

Hắn đem nước mắt nghẹn trở về, sau đó mới cười cùng Tạ Hiểu Đông nói: "Được, hôm nay tôi muốn nướng bánh kem cho Nhiên Nhiên."

Tạ Hiểu Đông ừ một tiếng, hai người lặng lẽ ra cửa, Khương Lam trước khi ra cửa cười nhẹ nhìn về đứa bé còn đang ngủ trên giường, không tiếng động đóng cửa.

Hai người xuống lầu, Tạ Hiểu Đông hỏi hắn: "Làm bánh kem cần phải mua bơ.

Lát nữa cậu đi mua sắm đi."

Khương Lam gật gật đầu: "Được."

Hai người trò chuyện một ít sự tình vụn vặt, không thể nói là quan trọng hay không quan trọng, chẳng qua là chuyện sinh hoạt hết sức bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!