Nhìn Khương Lam đang khóc như chó, trong lòng Kha Viêm nghi hoặc càng lúc càng lớn……
Đời trước, Khương Lam đi theo phía sau Bạch Yên Nhiên y chang một con chó vẫy đuôi trung thành, chỉ cần Bạch Yên Nhiên liếc hắn một cái, dù kêu hắn đi chết đều nguyện ý.
Loại chó săn này, đời này thế nhưng ôm một đứa trẻ khóc thành chó? Hắn là trời sinh giống chó sao?:)
Đúng vậy, Kha Viêm là trọng sinh trở về.
Cậu đi một vòng lại về tới thế giới này.
Nhưng Kha Viêm không có vội vã lập tức rời đi rừng rậm, mà là lựa chọn ngốc tại bên trong chờ đợi thời cơ.
Đời trước, 2 người dẫn cậu rời núi liền gặp tai nạn xe cộ.
Khi đó Kha Viêm chân chính là đứa trẻ 12 tuổi, dù thông minh thế nào, nhìn Thường Thư Kiệt liệt nửa người dưới, Y Giai Thiến bị hủy dung trong lòng bị đánh sâu một bóng ma, cũng không phải một câu hai câu có thể nói rõ ràng.
Một đời kia cậu chưa từng có từ bỏ hai người, sau cũng thường xuyên muốn đi thăm bọn họ, trợ giúp họ.
Bởi vì sợ lặp lại sự kiện tai nạn đó cho nên đời này Kha Viêm chuẩn bị chính mình một người đi ra, không liên lụy bất kì ai.
Kết quả mới đi đến nửa đường, liền nhảy ra một đứa bé.
Cậu vốn dĩ chuẩn bị tìm hiểu đứa nhỏ này, nhưng kì lạ là con nhóc tự xưng lạc đường này toàn thân sạch sẽ, nói chuyện trật tự rõ ràng, thậm chí thời điểm nhìn chính mình gọi ca ca trong mắt đều mang theo ý cười.
Biểu tình không hoảng loạn, thậm chí là thích thú.
Thật rõ ràng, nàng căn bản không phải lạc đường mà rất có thể là chính mình vào núi.
Như vậy, nàng vì cái gì muốn vào đây?
Căn cứ vào sự kiện thần kỳ mình đã trải qua, Kha Viêm lúc ấy liền đoán cô bé khả năng cũng là trọng sinh, thậm chí có mục đích mà chính mình không biết.
Cho nên, dọc theo đường đi cậu đều không có cùng Liễu Nhiên nói chuyện, Kha Viêm chẳng hứng thú với việc Liễu Nhiên có trọng sinh hay không, cậu cũng không có hứng đem sự tình của mình tiết lộ cho trọng sinh giả này.
Nhưng mà thời điểm Kha Viêm phát hiện Liễu Nhiên liền "Phượt thủ" là cái gì cũng không biết, cậu lại nghi hoặc.
Trọng sinh giả nên biết "phượt thủ" hai chữ này mới đúng, nếu nàng thật là trọng sinh, vì cái gì muốn hỏi vấn đề ngu xuẩn này?
Kha Viêm trong lòng tuy có rất nhiều dấu chấm hỏi, nhưng cậu không hỏi.
Trọng sinh hay không, kỳ thật cũng không phải trăm phần trăm xác định, chỉ là trực giác mà thôi.
Nhìn đám người tìm tới, nghe Liễu Nhiên nhịn không được khóc nức nở, Kha Viêm đánh mất hoài nghi.
Nàng hẳn chỉ là một đứa trẻ, đem sợ hãi đều nghẹn ở trong lòng.
Thế giới lớn như vậy, đứa trẻ như nào đều có, không kỳ quái.
Cậu vừa tự khẳng định xong, ngẩng đầu liền thấy Liễu Nhiên dựa vào bả vai Khương Lam chậm rãi lộ ra một nụ cười, cái nụ cười mang tên —– "Thực hiện được ý đồ".:)))
Kha Viêm: "……" Ha? Tin tưởng nàng không phải trọng sinh mình chính là đồ ngu ngốc.
Một đám người thật vất vả tìm được đứa bé, mọi người hộ tống hai đứa nhỏ ra ngoài, sau khi cùng Y Giai Thiến, Thường Thư Kiệt nói lời cảm tạ, liền mang theo hai đứa nhỏ đi bệnh viện.
Kha Viêm dọc theo đường đi đều thật cảnh giác, tới bệnh viện cậu mới nhẹ nhàng thở ra.
Tai nạn xe cộ không có phát sinh, chính là tránh được.
Nếu tai nạn đó có thể tránh đi, chứng tỏ vận mệnh cũng có thể thay đổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!