Kha Viêm là con trai thứ năm của Kha gia, trước cậu còn 4 người anh.
Tuy rằng nhỏ nhất, nhưng tính uy hiếp cũng lớn.
Cậu mới 12 tuổi, nhưng được lão gia tử thương yêu nhất.
Anh trai lớn nhất cũng đã 28 tuổi, các anh trai đều dã tâm bừng bừng, không có người nguyện ý chờ đứa nhỏ này lớn lên.
437 nói cho Liễu Nhiên, Kha gia lão gia tử cố ý muốn đem gia sản để lại cho Kha Viêm, cho nên vẫn luôn cho những đứa con khác ở công ty đảm nhiệm mấy chức vị không quan trọng.
Trên cơ sở này, một ngày nọ Kha Viêm ra ngoài chơi, đã bị người quẳng trong núi.
Núi chưa khai phá, đi vào liền tìm không được đường ra, cậu bé mới 12 tuổi, trong lòng thật sợ hãi.
Kha Viêm chọn 1 hướng tiếp tục đi, đi mãi, không nghĩ tới càng đi càng sâu, trực tiếp lạc vào rừng rậm khu thứ 7 của công viên.
Cậu ở trong núi ngây người một tháng, ngày đầu tiên cho rằng sẽ có người tới tìm chính mình, ôm hy vọng.
Ngày hôm sau như cũ không buông bỏ hy vọng, ngày thứ ba cảm thấy bọn họ hẳn là sắp tới rồi, đến ngày thứ tư Kha Viêm bắt đầu cảm giác được thất vọng.
Rừng rậm nguyên thủy cũng không phải cái gì đều có thể ăn, nguồn nước cũng không phải lần nào cũng tìm được, trên đường đi cũng không nhất định an toàn.
Rắn độc, lợn rừng lớn, một đứa trẻ 12 tuổi sinh tồn được lâu như vậy đã là dùng hết toàn lực.
Từ lúc bắt đầu lấp lánh sáng lên hy vọng, đến lúc tuyệt vọng chờ đợi tử vong, quá trình này cỡ nào tra tấn nhân tâm?
Mỗi ngày Kha Viêm đều bò lên trên cây ngủ, nằm mơ đều sợ chính mình sẽ ngã xuống.
Một tháng, mỗi một phút một giây, cậu đều hy vọng có người xuất hiện trước mặt mình.
Đúng vậy, lúc trong núi Kha Viêm đã thấy ảo giác như thế không biết bao nhiêu lần.
Có đôi khi thấy phòng cháy viên, có đôi khi thấy ông nội, còn có đôi khi thấy các ca ca yêu thương cậu.
Sau đó, khi cậu chạy tới thì hình ảnh những người đó đã không thấy tăm hơi.
Thậm chí có đôi khi, bóng người biến thành một con rắn lục, Kha Viêm còn không kịp thương tâm vì người nhà cùng hy vọng đột ngột biến mất, liền phải đối mặt nguy hiểm mới.
Cho nên, 437 nói, trên thế giới này, sẽ không có người càng muốn nhìn thấy nhân loại hơn Kha Viêm.
Vô luận là thông qua nhân loại cứu vớt chính mình, vẫn là thông qua nhân loại để sưởi ấm tâm hồn, thậm chí chỉ là để nói hai câu lời nói, Kha Viêm đều nguyện ý.
Thời điểm Kha Viêm lại lần nữa nhìn thấy người, bản thân đã kề cận cái chết.
Một đôi nam nữ vào núi thám hiểm phát hiện cậu, cho nước, cho đồ ăn, còn giúp Kha Viêm gọi điện thoại kêu người, đem cậu từ một thế giới không thấy ánh mặt trời cứu ra.
Nghe xong rồi, Liễu Nhiên rốt cuộc hiểu ý trong lời nói của hệ thống.
Nếu tư liệu là thật sự, như vậy Kha Viêm xác thật không có khả năng ghét bỏ nhân loại.
Liễu Nhiên hoài nghi nhìn về phía Kha Viêm, chỉ thấy cậu mặt lạnh như cũ, cắm đầu hướng phía trước đi.
Như vậy, không nghĩ thấy người Kha Viêm, liền rất đáng giá hoài nghi.
Đã trải qua việc đó, cậu ta nhìn thấy chính mình, vì cái gì không vui? Nói đúng hơn là vì cái gì không có một chút biểu hiện nào? Chẳng lẽ, chỉ là đơn thuần đem cảm xúc khống chế tốt?!
Không đúng, một đứa trẻ dù thông minh, cảm xúc cũng không có khả năng khống chế được tuyệt đối.
Không khóc đều đã không tồi, nhưng sao có thể không kích động?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!