*Editor: Trôi
437 thấy Liễu Nhiên vẫn không nhúc nhích, còn ngồi ở bên kia ăn táo, thực vội: "...! Làm sao ngài bất động a???"
Liễu Nhiên: "Từ lần trước, sau khi nhận nhiệm vụ chi nhánh về tên chó săn này, ta rốt cục suy nghĩ cẩn thận một việc."
437: "Sự tình gì?" Nó rất hiếu kỳ, đội trưởng đầu óc ngâu si tứ chi phát triển sẽ nói ra cái gì đâu?
Đội trưởng nói: "Cái gọi là nhiệm vụ chi nhánh, kỳ thực chính là đống nhiệm vụ không hoàn thành bị quẳng xó đi?" ( Ý nói mấy nhiệm vụ thường bị bỏ qua không làm)
Trong nháy mắt, 437 liền kẹt.
Nó suy tư rất lâu, đột nhiên phát hiện đội trưởng nói có hai phần đạo lí.
Nhiệm vụ của đội trưởng là mang theo Liễu gia phát tài, né tránh vận mệnh bi thảm, nhiệm vụ chi nhánh quả thật là nhận hay không cũng như nhau.
Nhưng mà, nếu hoàn thành, 437 nó sẽ có tiền thưởng a! Làm sao có thể không nhận đâu:)??? Huống chi, bản hệ thống ban bố chi nhánh nhiệm vụ, đều là vì cung cấp đầu mối hoàn thành nhiệm vụ chính a!
Vì thế, không biết xấu hổ 437 mê hoặc nói: "...! Hoàn thành sẽ được thưởng nửa thùng sữa chua."
Liễu Nhiên đem quả táo ném bay, đứng lên: "Đám người vây xem đó thật đúng là không có lòng nhân ái, chó săn đều đã đáng thương như vậy mà còn mắng hắn? Làm sứ giả chính nghĩa, chúng ta phải cứu vớt hắn.":))
437 nắm tay hô lớn: "Đúng vậy!!!"
Liễu Nhiên đăng đăng đăng chạy tới trước mặt Khương Lam, dùng thân thể nho nhỏ che chở hắn, hai tay duỗi ra hung dữ nhìn về phía ăn dưa quần chúng: "Không cho khi dễ Tiểu Lam ca ca."
Một khắc kia, nhìn xem nho nhỏ bóng lưng đứng trước mặt, Khương Lam phảng phất thấy hào quang.
Trên người nàng tản mát ra luồng sáng, chiếu rọi thế giới của hắn.
Đứa nhỏ này...!
Đứa nhỏ này...!
Khương Lam nhắm mắt lại, cắn răng nhịn xuống sự xúc động.
Đứa nhỏ này, là mấy ngày nay...! là những năm gần đây, là thế giới này đối với hắn bồi thường sao?
Năm thứ nhất thất nghiệp, toàn bộ tiền đều đổ vào bồi thường vi ước, công ty mới thử cứu vớt hắn nhưng lại thất bại.
Khương Lam bị lãng quên, không có thu nhập.
Hắn một lần nữa chạy khắp nơi tìm việc đến đổ mồ hôi, một lần nữa tìm cái tường mốc meo sơn trắng, một lần nữa tìm một nơi ở không đến 30m vuông để sinh hoạt trong 3 năm.
Thời điểm bần cùng nhất Khương Lam còn ăn qua cỏ dại.
Tiết kiệm đến cả tiền thuê xe, bản thân chạy đi tìm thông cáo.
Không chỗ nào là không bị từ chối, sau này, hắn chỉ có thể đi làm thế thân, làm diễn viên quần chúng.
Những năm gần đây, Khương Lam không thiếu bị người cười nhạo qua, cũng không thiếu bị người khi dễ qua, cuộc sống tại vòng giải trí không hề tốt đẹp.
Không sao, hiệp ước còn có hai năm.
Vào những đêm lẻ loi một mình, hắn tự nói với mình như vậy.
Nhưng cuộc đời ảm đạm không ánh sáng.
Ở trong vòng giải trí lời nói quan tâm hắn cứ như vậy biến mất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!