*Editor: Trôi
_______________________________________
Tiếng mắng chửi khiến Kha Nhung chú ý, bé thấy đứa trẻ ở đối diện vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình liền mở miệng cắt ngang âm thanh chói tai này.
"Các người đang làm gì vậy?" Kha Nhung hỏi.
Nghe được âm thanh, mẹ Cố quay đầu lại và thấy Kha Nhung – một cô bé 8 tuổi đang to gan mà ngồi trên thành lan can mỏng manh. Tuy rằng trông bé ngồi rất vững, nhưng hai cẳng chân vẫn đang đung đưa bên ngoài, nhìn như thể chỉ cần một trận gió thôi là bé có thể bị thổi rơi xuống dưới.
Nếu ngã thì chính là rơi từ độ cao hơn 70 tầng xuống đấy! Có ai rơi như thế mà không bị tan xương nát thịt chứ?
Mẹ Cố bị doạ sợ, ngơ ngẩn: "Cháu đang làm cái gì thế hả? Đây là tầng 78 đấy?!" Hùng hài tử không có cha mẹ giáo dục sao?
Kha Nhung cúi đầu nhìn cảnh tượng dưới chân, chỉ thấy những phương tiện giao thông công cộng nhỏ bằng hộp diêm, dòng người đông đúc bé xíu như đàn kiến. Bây giờ là thời gian tan tầm, mọi người bên dưới đều bận rộn về nhà.
"Cháu biết. Cháu ngồi đây để hóng gió." Kha Nhung không hề sợ hãi vì sự chất vấn của người phụ nữ đối diện, thậm chí trong giọng nói lạnh nhạt còn có chút không kiên nhẫn.
[ Tại sao cái dì này nói chuyện chói tai thế nhỉ?
Như thể muốn làm người ta bị điếc vậy.
Nghĩ như này thì mẹ mình đúng thật là hiền lương thục đức, nói chuyện rất nhỏ nhẹ chậm rãi.
Mình hiểu rồi, đây là "không có so sánh thì không có đau thương" mà ba ba đã nói. ]
Mẹ Cố không biết nội tâm Kha Nhung đã nghĩ nhiều như vậy, thấy vẻ mặt lãnh đạm của bé thì lửa giận cháy lên. Nhưng cô ta lại sợ Kha Nhung ngã xuống, vậy nên tay có chút run, khuyên nhủ: "Cháu xuống đây trước đi, nếu không cẩn thận ngã xuống thì sao?"
Kha Nhung: "Không đâu, cháu cẩn thận một chút là được ạ."
Mẹ Cố: "…" Đây là chuyện nhỏ à?
Tuy nói như vậy, nhưng vì nơi này có người, Kha Nhung cũng không thể nhảy từ đây xuống tầng 14 được. Thế nên, bé xoay thân nhảy về.
Thấy Kha Nhung rời khỏi lan can, đứng trên mặt đất, mẹ Cố mới thở phào một hơi, nhíu mày hỏi bé: "Cháu là con cái nhà ai?"
Sau khi cô ta thấy bảng tên trước ngực Kha Nhung thì mày nhăn càng chặt, chỉ cảnh cáo một câu: "Không được trèo lên đấy, rất nguy hiểm." Mẹ Cố phát hiện bé là thí sinh dự thi, thậm chí rất có thể là đối thủ của con gái liền không muốn tiếp xúc quá nhiều, nhanh chóng xoay người kéo Cố Mẫn Mẫn đi.
Cố Mẫn Mẫn bị kéo đi nhưng vẫn luôn quay đầu lại nhìn Kha Nhung. Cô bé nhỏ giọng nói với mẹ Cố: "Mẹ, cậu ấy là thiên thần, sau lưng có cánh."
Cô ta dí mạnh vào trán con gái một cái, nói: "Xem phim hoạt hình ít thôi. Nếu lần thi đấu này mày không lọt vào top 10, sau này không cần đi học hát nữa."
Lúc này Cố Mẫn Mẫn mới hoàn hồn, buồn bã đi theo mẹ.
Kha Nhung thấy người đối diện vẫn quay lại nhìn mình liền cười cười với cô bé. Ánh mắt của Cố Mẫn Mẫn lập tức sáng ngời, nhưng cô bé rất nhanh đã bị mẹ kéo vào thang máy.
Thấy hai người đã rời đi, Kha Nhung mới quay lại lan can, bé cúi đầu nhìn thoáng qua cái phòng kia, sau đó quan sát cảnh vật xung quanh một lượt.
Đối diện là khu dân cư nên không có camera giám sát.
Sau khi chắc chắc đã an toàn, Kha Nhung xoay người nhảy ra ngoài. Đúng lúc này, Cố Mẫn Mẫn vô tình mở cửa ra, cũng trùng hợp nhìn thấy bé đang nhảy lên giữa không trung.
Cô bé sững sờ, Kha Nhung cũng phát hiện người đột nhiên xuất hiện, ánh mắt của người đó đang hướng về phía mình, nhưng bé chỉ cười cười, sau đó biến mất trong tầm mắt của Cố Mẫn Mẫn.
Cố Mẫn Mẫn lập tức chạy đến lan can, chỉ thấy Kha Nhung đang chậm rãi rơi xuống, bé tránh né tất cả các cửa sổ để đề phòng bị người trong toà nhà nhìn thấy.
Cố Mẫn Mẫn nhìn chăm chú, đột nhiên thấy Kha Nhung từ trong không khí rút ra một chiếc áo rồi biến mất.
Phép tàng hình! Cậu ấy quả nhiên là thiên thần, biết sử dụng phép thuật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!