*Editor: Trôi
*Lưu ý trước khi vào truyện:
- Edit chưa có sự cho phép của tác giả, đừng mang đi khi chưa nói với nhau câu nào ( dính bản quyền thì căng lắm T-T)
- Edit còn non tay, có lỗi xin nhắc ở phần bình luận.
Trôi vừa đọc vừa dịch nên tiến độ sẽ rất chậm, cân nhắc trước khi nhảy hố
- Ra chap tùy hứng, sẽ nhanh hơn nếu mọi người ủng hộ.
Ổ này mà mốc meo editor sẽ buồn đời, buồn thì khả năng cao là... bỏ gánh:)
- À, cái này là xàm lìn... khi nào nghĩ ra thì ghi tiếp.
Chúc mọi người nhảy hố vui vẻ:)))
_______________________________________
Ba phút đồng hồ trôi qua, cửa chống trộm trước mắt vẫn như cũ đóng chặt.
Liễu Binh ôm Liễu Nhiên trong ngực, xấu hổ cười: "Ha ha, Nhiên Nhiên chờ chút nha! Anh trai con khả năng đang ngủ nên chậm trễ một chút."
Liễu Nhiên gật gật đầu, nàng sờ đồng xu trong tay, đây là lúc rời khỏi nông thôn tìm trong bình tiết kiệm ở đầu giường mang đến.
Có thể là đồ vật của nguyên chủ nên nàng lưu lại bên người.
"Hắn ở bên trong ăn đậu phộng."
Không giống Liễu Binh ngữ khí muốn giảm bớt xấu hổ, lúc này trong đầu Liễu Nhiên vang lên âm thanh máy móc của hệ thống, âm thanh đó còn mang theo hai phần hả hê khi người khác gặp họa.
Liễu Nhiên cúi đầu xem tiền xu trong tay, nét mặt lạnh nhạt đáp lại hệ thống: "Không sao, có thể chờ một chút."
Hệ thống yên tĩnh, lại đợi trong chốc lát, bên trong rốt cuộc truyền đến tiếng mở cửa.
Liễu Nhiên ở trong ngực Liễu Binh ngẩng đầu nhìn hướng cửa chống trộm, trong ánh mắt có điểm hiếu kỳ.
Hệ thống 437 nói: "Sẽ để cho ngươi mở rộng tầm mắt."
Cửa mở, tầm mắt Liễu Nhiên cũng mở, chỉ thấy một thiếu niên mặt xám tro mở cửa, bộ dạng khoảng 13, 14 tuổi, mặc một bộ ẩm vệ y* rộng rãi cùng quần jean để lao động.
* Trôi cũng không biết ẩm vệ y là áo gì nên để convert nha
437 leng keng một tiếng: "Anh trai ngươi thật phong nhã."
Thiếu niên có một khuôn mặt anh tuấn như nhân vật manga, môi mỏng mũi cao, nhưng trên mặt đắp một đôi mắt cá chết làm cho người nhìn xem có phần sụt khí.
Hai tay hắn cắm trong túi quần, hai mắt nhìn chằm chằm con nhóc trong ngực cha mình, trong mắt thật ra có phần kinh ngạc nhưng ngoài miệng vẫn không nhịn được trào phúng: "Bảo bối phiền phức như trẻ con ấy, người mang thứ như vậy đến làm gì?"
Tuy Liễu Văn nói như vậy, kỳ thật trong lòng không thể không thừa nhận nhà mình gien tốt.
Em gái tiện nghi nuôi ở nông thôn sáu năm mà trắng trắng mềm mềm, nhìn qua rõ ràng rất đáng yêu.
Khuôn mặt tròn tròn trong ngực cha hắn chuyển hồng, cặp mắt mèo to tròn chiếu ánh sáng nhạt, ngay cả miệng cũng xinh xắn như quả anh đào.
Điều duy nhất không hợp lắm với độ tuổi của nàng là ánh mắt luôn luôn ngơ ngác.
Hơn nữa, con nhóc ăn mặc so với đất còn bần hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!