Chương 8: (Vô Đề)

Bố tôi suy đi tính lại rồi nói: "Đưa về quê thì cũng phải có người chăm, thuê người chăm còn chẳng bằng thuê một căn nhà gần đây cho ông ở."

Trùng hợp lúc đó tôi vừa nghỉ hè năm lớp 11.

Họ muốn tôi chăm ông.

Cũng không phải không được.

Dù sao thì chuyện tiễn người về với tổ tiên, tôi cũng có kinh nghiệm.

Ông nội tôi không giống bà nội, không mê tín, ông rất thoáng nên điều trị rất tích cực.

Ông kiên trì đến bệnh viện uống thuốc, tiêm mỗi ngày.

Bà nội tôi lúc bệnh thì tin thầy bói.

Ông nội tôi bệnh thì tin vào y học.

Ông tin chắc lao phổi là bệnh chữa được, chỉ là cần thời gian.

Ông cũng tin rằng những ngày tốt đẹp vẫn còn phía trước, nên nhất định sẽ vượt qua.

Nhưng ông không chịu nổi cô đơn.

Già rồi, bệnh tật đầy người mà vẫn còn muốn đàn bà.

Khi đồn công an gọi điện cho bố tôi, báo ông c.h.ế. t trên người phụ nữ, mặt bố tôi giật hết cả lên.

Người phụ nữ kia, mặt đầy son phấn, khóc lóc kể lể:

"Cái lão dê già này, bệnh còn đi hú hí, các người nhất định phải bồi thường, nếu không, tôi khiến nhà các người sống không yên!"

Bố tôi không cãi lại được, Trương Linh bước ra quát lại:

"Cô trơ trẽn quá rồi đấy, ngay cả ông già cũng không tha, còn muốn bắt chúng tôi đền tiền? Phải là cô đền mạng mới đúng!"

Bố tôi hỏi cảnh sát nguyên nhân cái chết, cảnh sát bảo:

Sau khi pháp y kiểm tra, ông c.h.ế. t do dùng quá liều thuốc kích dục, phấn khích mà chết, hoàn toàn không liên quan đến người phụ nữ kia.

Ngược lại, bà ta còn kịp thời gọi xe cấp cứu, làm tròn trách nhiệm của mình.

Cuối cùng, bố tôi phải bỏ tiền khám sức khỏe cho người phụ nữ kia để đảm bảo bà ta không bị lây lao phổi, còn bồi thường thêm 5.000 tệ, chuyện mới được giải quyết.

Vì c.h.ế. t trong tình cảnh mất mặt, nên không làm tang lễ.

Nửa đêm, lúc cả làng đã ngủ, bố tôi đào mộ bà nội lên, nhét thẳng hũ tro cốt ông nội vào quan tài.

Phải nói là lúc đó, bố tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Tang lễ bố mẹ ruột của ông mà so với tang ông bà ngoại tôi thì thật sự quá lạnh lẽo, quá thê lương.

Mới thấy, làm người, vẫn là phải có tiền. Không có tiền, con ruột cũng chẳng coi ra gì.

12

Cả hai ông bà già đều đã mất.

Cuối cùng Trương Linh cũng thuê bảo mẫu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!