Chương 13: (Vô Đề)

Khi ông còn chưa kịp tiêu hóa cú sốc đó, tôi lại nói: "Tôi đã đầu độc ông từ lâu rồi, ông vốn không còn khả năng sinh con nữa.

"Ông sợ bị tuyệt hậu đúng không?

"Nhưng ông định sẵn là bị tuyệt hậu rồi!

"Mỗi đồng ông vất vả kiếm được trong đời này, đều sẽ bị người khác cướp sạch.

"Mọi thứ ông đang có bây giờ, ai biết sẽ là của ai trong tương lai!"

Tôi tin không người đàn ông nào chịu nổi cú sốc này.

Thế là, ông vội vàng lái xe đến bệnh viện.

Tôi nói với Trương Linh: "Dù ông ta không bị tai nạn, chỉ cần xét nghiệm ADN là ông ta sẽ phát điên, dù là bà hay đứa bé bị thương hay chết, ông ta cũng chẳng có gì tốt đẹp.

"Chết vì tai nạn còn là may cho ông ta, ông ta phải để cả thế giới biết bà cắm sừng ông ấy, rồi sống trong ánh mắt chỉ trỏ, đau khổ đến mức sống không bằng chết."

Tôi rất rõ ràng, có mẹ kế rồi mới có cha dượng.

Nhưng nhất định là phải có cha dượng trước, mới có mẹ kế ngược đãi con chồng.

Chỉ cần ông ta yêu tôi một chút, sẽ không tái hôn chỉ sau nửa năm mẹ tôi qua đời.

Chỉ cần ông ta nói một câu "Không được" khi Trương Linh ngược đãi tôi, tôi tin bà ta sẽ không dám ngang nhiên bắt nạt tôi như vậy.

Nên so với mẹ con Trương Linh, tôi càng hận ông ta hơn.

Vì thế, nếu ông ta chết, thì phải c.h.ế. t không toàn thây.

Nếu sống, thì phải sống trong nhục nhã tột cùng.

Nghe đến đây, cả người Trương Linh như bị rút cạn linh hồn, bởi vì bà ta nhận ra tôi độc ác hơn xa tưởng tượng của mình.

Trong chuỗi kế hoạch liên hoàn của tôi, từng bước đều được tính toán, không có một nước nào là thừa.

Bà ta chẳng còn tâm trí để lo gì nữa, chỉ vừa rơi nước mắt vừa lắc đầu.

"Bà đang nghĩ tại sao tôi không ra tay trực tiếp với bà?"

Tôi cười nói: "Vậy thì tôi sẽ bị nghi ngờ lớn lắm, hơn nữa, tôi còn có việc cần bà."

Đúng lúc đó, người giúp việc vội vàng đẩy cửa xông vào: "Xong rồi xong rồi, Giao Giao cắt mất chim của cậu chủ rồi!"

21

Giao Giao thật sự đã dám ra tay.

Nhưng tôi hiểu vì sao cô ấy làm vậy.

Cha mẹ luôn thiên vị cô ấy, rồi khi có đứa trẻ khác, họ rút lại hết tình yêu dành cho cô – ai mà không hận cho được?

Cậu bé tội nghiệp đó được đưa vào bệnh viện cấp cứu, may là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nghe nói đã không còn khả năng sinh con.

Từ lúc ba tôi mất, đứa bé đó đã chẳng còn giá trị gì nữa.

Hii cả nhà iu 💖

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!