Tôi vô ý làm đổ ấm nước, khiến em gái bị bỏng.
Mẹ kế liền cắt hết sinh hoạt phí của tôi.
Bà ta hống hách chỉ tay vào mặt tôi mắng: "Ngay cả ông bà nội của mày cũng không xem mày ra gì, tao tại sao lại không thể ngược đãi mày?"
Bà ta cười tươi rói, quay sang nói với ba tôi: "Tôi chỉ muốn cho nó một bài học, anh có ý kiến gì không?"
Ba tôi vội vàng xua tay: "Chuyện này tôi không biết gì cả."
01
Mẹ tôi qu. a đ. ời rồi.
Ba tôi khóc thảm thiết trước linh cữu của bà.
Ông ôm tôi – lúc đó chưa đầy ba tuổi – ngửa mặt than trời trách đất: "Vậy sau này cha con mình biết sống thế nào đây?"
"Thật sự chỉ muốn mang theo con đi theo mẹ con luôn cho xong."
Thế là, ông nhận được vô số sự đồng cảm.
Đồng nghiệp của mẹ thương xót đứa trẻ mồ côi mẹ từ nhỏ như tôi, từng phong bì phúng điếu gửi đến đều ngày càng dày.
Công ty của ông coi ông như tấm gương người chồng si tình, hết lời ca tụng ông là người sâu nặng tình nghĩa, ưu ái hết mức trong công việc.
Thế nhưng, chỉ nửa năm sau, ông cưới mẹ kế.
Trong lễ cưới của họ, ông lại diễn thêm một màn bi kịch nữa.
Ông ôm di ảnh của mẹ tôi, vừa khóc vừa sụt sùi nói: "Anh xin lỗi, thật sự không còn cách nào khác, Yên Yên còn quá nhỏ, không thể không có ai chăm sóc."
Mẹ kế cũng ngay trước mặt quan khách, ôm lấy tôi âu yếm, hôn lên trán tôi nói: "Từ nay về sau, con chính là con ruột của mẹ."
Về khoản diễn kịch, hai người họ đúng là một cặp trời sinh.
Đến cả ông bà ngoại tôi cũng hết sức thông cảm với hành động của ba tôi, nói rằng đàn ông không thể sống thiếu phụ nữ, còn trẻ con thì không thể không có mẹ.
Họ còn dặn dò mẹ kế: "Chỉ cần con đối xử tốt với Yên Yên, vợ chồng già này cũng sẽ coi con như con ruột."
Tiếc rằng, vài năm sau, ông bà ngoại tôi lần lượt q. ua đ. ời.
Theo di chúc, tôi là người thừa kế tài sản của họ, nhưng vì tôi còn quá nhỏ, mọi việc đều do ba tôi đứng ra thay mặt.
Từ đó, ba và mẹ kế đã thay đổi.
02
Mẹ kế có thai rồi.
Bà bắt đầu càng lúc càng khó chịu khi nhìn thấy tôi.
Bà nói: "Giờ tôi đang mang bầu, lấy đâu ra thời gian rảnh mà chăm nó?"
Ba tôi nói: "Chẳng phải đã thuê bảo mẫu rồi sao?"
"Bảo mẫu là để chăm tôi và em bé."
Mẹ kế liền xúi giục: "Đón ba mẹ anh về đây đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!